1. Lâu nay lịch sử ta cứ bảo là quan hệ Trung Việt chỉ toàn chiến tranh, chẳng có hòa bình mấy. Hôm nay thử xem thế nào, tính từ thời Đinh Bộ Lĩnh xưng Đế (tức là ngang hàng với TQ, chứ trước đó giỏi lắm cũng chỉ dám tự xưng là Tiết độ sứ thôi).
- Nhà Đinh (968 - 980): Không có chiến tranh với TQ.
- Nhà Tiền Lê (980 - 1009): chống Tống 981 (Chỉ có 1 năm trong 29 năm tồn tại của nhà Tiền Lê).
- Nhà Lý (1009 - 1225): chống Tống 1075-1077 (Chỉ có 2 năm trong 216 năm tồn tại nhà Lý).
- Nhà Trần (1225 - 1400): Lần 1: chống Mông 1258. Lần 2: chống Nguyên 1285. Lần 3: chống Nguyên 1287-1288. (cộng lại là 4 năm trong 175 năm tồn tại của nhà Trần).
- Nhà Hồ (1400 - 1407): chống Minh 1406-1407 (2 năm trong 7 năm tồn tại của nhà Hồ).
- Không có "nhà" nào (1407-1427): Bắc thuộc. Lê Lợi chống Minh 9 năm (Tính rộng rãi là 20 năm trong tổng số 20 năm luôn).
- Hậu Lê và Mạc (1428 - 1788): Không có chiến tranh với TQ trong 360 năm.
- Tây Sơn (1778 - 1802): chống Thanh 1788-1789 (2 năm trong 24 năm tồn tại của nhà Tây Sơn.
- Nhà Nguyễn (1802 - 1945): Không có chiến tranh với TQ trong 143 năm.
- Nhà VN (1945-nay): chống CHND Trung Hoa 1979 (cho rộng rãi thì đến 1990 luôn, là 11 năm trong tổng số 65 năm tồn tại của VNDCCH và CHXHCNVN).
Tổng cộng: 1+2+4+2+20+2+11= 42 năm chiến tranh trong tổng cộng 1042 năm (968 đến 2010), chiếm tỉ lệ 4%.
Việt Trung chiến tranh chiếm phần lớn (4%).
Thời gian hòa bình Việt Trung rất nhỏ (chỉ có 96% thời gian là hòa bình thôi, thiểu số ấy mà !).
Ôi giời ơi. Dạy và học lịch sử ở xứ ta.
2. Này, thế giai đoạn trước đó nữa thì sao?
Cao Biền được ca ngợi là Cao Vương trong Chiếu Dời Đô của Lý Thái Tổ. Sĩ Nhiếp được Đại Việt Sử Ký Toàn Thư biết ơn gọi là Sỹ Vương. Nhâm Diên, Tích Quang được dân kính phục đến nỗi dựng cả đền thờ.
Thôi không dám lấy số liệu, xem cái gọi là "một ngàn năm bắc thuộc" ấy có bao nhiêu cuộc khởi nghĩa, kéo dài bao lâu, được mấy phần trăm trong cái giai đoạn này nữa. Bởi vì cái gọi là "một ngàn năm bắc thuộc" này thực chất chỉ là một ngàn năm êm đềm.
Mà nói một hồi nữa là sẽ lòi ra cả Lạc Long Quân có nguồn gốc ở Hồ Động Đình, Trung Quốc.
Ặc ặc
Search This Blog
Friday, October 29, 2010
Các bạn VN chỉ được cái húng chó
Các bạn VN chỉ được cái húng chó
Việt Nam nằm kề sát TQ, bây giờ không phải là lúc mong TQ mất ổn định hay yếu đi, mà là lúc nên mong cho nó ổn định. Dân TQ giờ có ngót 1 tỷ 4. Trong số đó có độ 200 - 300 triệu là dạng sống sung sướng, còn lại toàn bọn ngu dốt lạc hậu.
Hãy mường tượng TQ có chia rẽ nội bộ, có đến 99% lãnh đạo Tàu sẽ phát động một cuộc chiến tranh với nước láng giềng, nhằm 2 mục đích:
1. Khích động tinh thần dân tộc để hàn gắn chia rẽ.
2. Giết bớt bọn dân TQ đi cho chúng nó đỡ làm loạn.
Tất nhiên, nếu chiến tranh thắng lợi, TQ có thể đạt mục đích thứ 3:
3. Cướp bóc lãnh thổ và tài nguyên của các nước láng giềng.
Giáp giới với TQ, giờ có Nga, thằng này thì sau 100 năm nữa may ra Tàu mới dám đánh. Kế nữa là Nhật Bản, Hàn Quốc, bọn này Khựa cũng khỏi mơ đụng vào. Phần đất Tây Tạng thì nằm giáp với Ấn Độ, 1 tỷ dân, cũng khỏi nghĩ đến chuyện choảng nhau.
Còn lại là Việt Nam, 87 triệu dân, đói ăn, lạc hậu, tham nhũng, vũ khí ít ... ấy là thằng dễ đánh nhất.
Anh mà làm lãnh đạo Tàu, anh xua dân aloxo xuống đánh một trận cho thằng Duê Nản bớt láo. Cứ lùa 300 - 400 triệu thằng, không cần cầm súng, cho cầm gậy tre vót nhọn tràn xuống VN, dù 400 triệu thằng này có chết sạch thì VN cũng ngắc ngoải rồi. Vừa giải quyết được thặng dư dân số, vừa thu hẹp được khoảng cách giàu nghèo (dân nghèo chết bớt tự nhiên khoảng cách chênh lệch xã hội sẽ giảm), vừa giết bớt được cái bọn Việt Nam đã yếu mà lại còn láo.
Nhỉ, các bạn nhỉ.
Việt Nam nằm kề sát TQ, bây giờ không phải là lúc mong TQ mất ổn định hay yếu đi, mà là lúc nên mong cho nó ổn định. Dân TQ giờ có ngót 1 tỷ 4. Trong số đó có độ 200 - 300 triệu là dạng sống sung sướng, còn lại toàn bọn ngu dốt lạc hậu.
Hãy mường tượng TQ có chia rẽ nội bộ, có đến 99% lãnh đạo Tàu sẽ phát động một cuộc chiến tranh với nước láng giềng, nhằm 2 mục đích:
1. Khích động tinh thần dân tộc để hàn gắn chia rẽ.
2. Giết bớt bọn dân TQ đi cho chúng nó đỡ làm loạn.
Tất nhiên, nếu chiến tranh thắng lợi, TQ có thể đạt mục đích thứ 3:
3. Cướp bóc lãnh thổ và tài nguyên của các nước láng giềng.
Giáp giới với TQ, giờ có Nga, thằng này thì sau 100 năm nữa may ra Tàu mới dám đánh. Kế nữa là Nhật Bản, Hàn Quốc, bọn này Khựa cũng khỏi mơ đụng vào. Phần đất Tây Tạng thì nằm giáp với Ấn Độ, 1 tỷ dân, cũng khỏi nghĩ đến chuyện choảng nhau.
Còn lại là Việt Nam, 87 triệu dân, đói ăn, lạc hậu, tham nhũng, vũ khí ít ... ấy là thằng dễ đánh nhất.
Anh mà làm lãnh đạo Tàu, anh xua dân aloxo xuống đánh một trận cho thằng Duê Nản bớt láo. Cứ lùa 300 - 400 triệu thằng, không cần cầm súng, cho cầm gậy tre vót nhọn tràn xuống VN, dù 400 triệu thằng này có chết sạch thì VN cũng ngắc ngoải rồi. Vừa giải quyết được thặng dư dân số, vừa thu hẹp được khoảng cách giàu nghèo (dân nghèo chết bớt tự nhiên khoảng cách chênh lệch xã hội sẽ giảm), vừa giết bớt được cái bọn Việt Nam đã yếu mà lại còn láo.
Nhỉ, các bạn nhỉ.
Tuesday, October 12, 2010
Hết Nguyễn Đắc Xuân lại tới Đoan Trang ngụy biện
Mới đây đọc bài "Ngụy biện" của Đoan Trang. Thấy nên phải nói mấy điều:
VN có 2 bộ chính sử là Đại Việt sử ký toàn thư và Khâm Định Việt sử thông giám cương mục, do các triều đại phong kiến biên soạn (tương tự như Hội đồng Khoa học Lịch sử của nhà nước ngày nay vậy). Vì vậy, nói chuyện lịch sử trước hết phải căn cứ vào 2 bộ chính sử này.
Cả hai bộ chính sử đều ghi rất rõ là: "Năm 1006, vua Lê Long Đĩnh đổi lại quan chế và triều phục của các quan văn võ và tăng đạo theo đúng như nhà Tống”.
(Khôi hài là không ai thuộc phe chống đối phim "Lý Công Uẩn Đường đến thành Thăng Long" dám đề cập tới chi tiết này, vì đây là chứng cứ khoa học nhất. Chứng cứ này quá mạnh, bẻ gãy mọi ngụy biện của Nguyễn Đắc Xuân tới Đoan Trang).
Lý Công Uẩn làm thuộc hạ cho vua Lê Long Đĩnh trong suốt mấy năm, nên BẮT BUỘC phải mặc quan phục giống Tàu (Không thích mặc hả, thì về chăn vịt khỏi làm quan nữa).
Lên ngôi được 1 năm, thì kế tiếp là năm 1010 dời đô, Lý Thái Tổ không cho đổi quan phục gì cả. Nên quan phục vẫn là theo kiểu nhà Tống. Mãi đến đời con của ông, nghĩa là gần 40 năm sau mới có các quy định triều phục khác một chút.
Như vậy, phim Lý Công Uẩn Đường đến thành Thăng Long đã LÀM RẤT ĐÚNG CHÍNH SỬ VỀ TRANG PHỤC.
Có điều đáng nói là:
Những người làm trang phục cho bộ phim này đã đưa ra được chính sử để làm căn cứ.
Còn những người chống phim thì KHÔNG CÓ GÌ CẢ, chỉ toàn cảm tính theo kiểu: tôi tưởng là, cháu tôi nói là ... Đó là NGỤY BIỆN, dùng cảm xúc để đánh lừa người đọc. Đoan Trang đã ngụy biện khi cho rằng người khác là "ngụy biện". Đoan Trang không hề có chứng cứ gì cho lập luận của mình cả (Proof of burden đấy).
Không một ai thuộc phe chống đối biết lịch sử gì cả, thật là bi kịch của một dân tộc. Biết lịch sử thì hãy nói. Im đi cho thiên hạ nhờ, càng nói càng lộ cái dốt ra.
VN có 2 bộ chính sử là Đại Việt sử ký toàn thư và Khâm Định Việt sử thông giám cương mục, do các triều đại phong kiến biên soạn (tương tự như Hội đồng Khoa học Lịch sử của nhà nước ngày nay vậy). Vì vậy, nói chuyện lịch sử trước hết phải căn cứ vào 2 bộ chính sử này.
Cả hai bộ chính sử đều ghi rất rõ là: "Năm 1006, vua Lê Long Đĩnh đổi lại quan chế và triều phục của các quan văn võ và tăng đạo theo đúng như nhà Tống”.
(Khôi hài là không ai thuộc phe chống đối phim "Lý Công Uẩn Đường đến thành Thăng Long" dám đề cập tới chi tiết này, vì đây là chứng cứ khoa học nhất. Chứng cứ này quá mạnh, bẻ gãy mọi ngụy biện của Nguyễn Đắc Xuân tới Đoan Trang).
Lý Công Uẩn làm thuộc hạ cho vua Lê Long Đĩnh trong suốt mấy năm, nên BẮT BUỘC phải mặc quan phục giống Tàu (Không thích mặc hả, thì về chăn vịt khỏi làm quan nữa).
Lên ngôi được 1 năm, thì kế tiếp là năm 1010 dời đô, Lý Thái Tổ không cho đổi quan phục gì cả. Nên quan phục vẫn là theo kiểu nhà Tống. Mãi đến đời con của ông, nghĩa là gần 40 năm sau mới có các quy định triều phục khác một chút.
Như vậy, phim Lý Công Uẩn Đường đến thành Thăng Long đã LÀM RẤT ĐÚNG CHÍNH SỬ VỀ TRANG PHỤC.
Có điều đáng nói là:
Những người làm trang phục cho bộ phim này đã đưa ra được chính sử để làm căn cứ.
Còn những người chống phim thì KHÔNG CÓ GÌ CẢ, chỉ toàn cảm tính theo kiểu: tôi tưởng là, cháu tôi nói là ... Đó là NGỤY BIỆN, dùng cảm xúc để đánh lừa người đọc. Đoan Trang đã ngụy biện khi cho rằng người khác là "ngụy biện". Đoan Trang không hề có chứng cứ gì cho lập luận của mình cả (Proof of burden đấy).
Không một ai thuộc phe chống đối biết lịch sử gì cả, thật là bi kịch của một dân tộc. Biết lịch sử thì hãy nói. Im đi cho thiên hạ nhờ, càng nói càng lộ cái dốt ra.
Vài bình luận trước việc báo chí gần đây tới tấp đập phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long
Tôi vốn thích xem phim lịch sử và mong chờ một bộ phim lịch sử đẳng cấp của nước nhà. Tôi cũng đã từng xem "Tây Sơn hào kiệt" và "Long Thành cẩm giả ca", nhưng thật sự thất vọng vì ngoài cái việc quay ở Việt nam, 2 bộ phim hoàn toàn không cho thấy tính triết học lý luận (diễn tả những cái phức tạp trong sách giáo khoa bằng cái đơn giản của điện ảnh), hay tính giáo dục đặc sắc của một bộ phim lấy đề tài lịch sử. Chưa kể đến chuyện "Tây Sơn hào kiệt" sặc mùi cải lương pha lẫn vài màn phim chưởng Hồng Kông.
Bây giờ mới vỡ lẽ ra, làm một bộ phim lịch sử( dã sử) thật chẳng dễ. Không đơn thuần chỉ là bối cảnh và phục trang, một bộ phim lịch sư (dã sử) phải biết mượn bối cảnh, phục trang để thể hiện sâu sắc nội dung và triết lý bên trong nó, hay chính là những bài học sinh động mà lịch sử để lại. Đó mới là điều quan trọng nhất.
Tôi đã thật sự kì vọng vào bộ phim "Lý Công Uẩn-Đường tới thành Thăng Long" bởi 4 lí do:
- Bộ phim được đầu tư nhiều tiền, chắc là đáp ứng được nhu cầu của khán giả.
- Nghe trailer bộ phim rất hay, rất ý nghĩa, chưa từng thấy ở những bộ phim tôi đã xem.
- Phim có sự tham gia của những cố vấn hàng đầu Việt Nam về đề tài lịch sử ( ví dụ như Tiến sĩ Đoàn Thị Tình, người được coi là số 1 ở VN về trang phục thời xưa).
- Đặc biệt, nội dung phim được Hội đồng duyệt phim Quốc gia đánh giá là "cố gắng bám sát lịch sử, xây dựng bộ phim có tính chuyên nghiệp cao..." (VNexpress ngày 18/9), và ông Đinh Xuân Dũng, ủy viên thường trực Hội đồng lý luận Trung Ương, một cây cột trụ trong giới lý luận phê bình VN, cũng đã nhận xét rằng " Tôi xem phim có những cảnh rất cảm động như Lý Công Uẩn tâm sự với người dân: người phu kéo gỗ, người chủ quán trọ, trẻ em... để hiểu được tình hình xã hội cũng như nỗi khổ của người dân. Lý Công Uẩn thật sự là người có tâm huyết, biết lắng nghe và hành động vì dân, vì nước. Bộ phim đã cố gắng để giải thích được điều này. Ngoài ra, bộ phim còn khắc họa những nhân vật lịch sử khác như Lý Khánh Văn, sư Vạn Hạnh, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn... Và chủ đề tư tưởng của bộ phim cơ bản đã thể hiện được." ( Tuoitreonline ngày 14/9).
Nhưng gần đây, nhất là từ lúc "Bình luận nóng về phim Lý Công Uẩn" của "Giáo sư" TOÁN CƠ HỌC Nguyễn Đăng Hưng xuất hiện trên blog của một "tiến sĩ ca trù" là Nguyễn Xuân Diện (ngày 10 tháng 9), hàng loạt các blog, báo đài.. đã đưa tin đập phim Lý Công Uẩn không thương tiếc. Nhưng mô tuýp của họ là: báo này "nhai" lại của báo khác, blog này "gặm" lại của blog kia. Một vài nhận xét của cá nhân tôi đối với họ:
1. ".....TRANG PHỤC.....TÀU.....BỐI CẢNH....TÀU....MŨ BÌNH THIÊN.....TỐNG...." (?!?!?!?!?)
Đó có lẽ là những từ xuất hiện nhiều nhât ở cửa miệng những kẻ công kích, mà cụ thể có thể kể ra ở đây là báo Pháp luật TP HCM, blog của Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Hồng Kiên, những bài báo trên Vietnamnet của "giáo sư"Nguyễn Đắc Xuân ... Nhưng kì lạ ở chỗ họ chỉ nói theo cảm tính mà chẳng có chứng cớ sử liệu gì cả, đã vậy lại toàn bình luận "trái nghề":
Nguyễn Đắc Xuân tự thú nhận rằng chỉ "Là một nhà văn nghiên cứu lịch sử ở HUẾ và không chuyên về chuyện làm điện ảnh, nhưng do tôi có chút kinh nghiệm nghiên cứu cổ trang để "tái hiện lễ đăng quang của VUA QUANG TRUNG"- một lễ hội quan trọng trong Chương trình Festival Huế 2008"(Tuầnvietnam 26/9). Vậy mà cũng đã phán như thánh về trang phục, bối cảnh Thăng Long cách thời vua Quang Trung ngót nghét 700-800 năm. Ông Nguyễn Đăng Hưng thì lại còn "hơi bị nhầm" giữa TOÁN CƠ HỌC với lịch sử. "Tiến sĩ" Nguyễn Xuân Diện là người Hà Tây với niềm đam mê nghiên cứu ... ca trù...
So với những nhà nghiên cứu chuyên ngành đã khẳng định tên tuổi như họa sĩ tiến sĩ Đoàn Thị Tình, rốt cuộc là ý kiến của ai có trọng lượng hơn vậy? Diện "Hà Tây", Xuân "Huế" và Hưng "cơ học" là ai, từ đâu nhảy ra và ngang nhiên báng bổ công trình nghiên cứu tâm huyết cả đời của TS. Đoàn Thị Tình?
Thực chất mà nói, "dẫn chứng bằng sử liệu đập tan luận điệu xuyên tạc về phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long" của bác giaiphongdantoc chính là cái tát trời giáng vào mặt lũ côn đồ.
2. TẠI SAO CHỈ CHĂM CHĂM ĐẬP MỖI MÌNH PHIM Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long?
Xin chia sẻ đôi điều thế này, nếu những gì cáo buộc về phục trang phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là đúng, thì với những hình ảnh chúng ta có được, khẳng định ngay rằng những gì có trong phim Trần Thủ Độ, Huyền sử Thiên Đô ... cũng là sai bét nhè. Đến cái tóc của người dân trong phim "Khát Vọng Thăng Long" cũng hiện đại giống y chang như bây giờ (Chuyện nhảm nhí này làm sao có được vào thời cách đây 1000 năm là năm 1010?). Vậy thì tại sao chỉ có LCU ĐTTTL bị đập? Phải chăng đây chỉ là những màn xấu chơi bẩn tưởi của các hãng phim "nào đó" đối với "người mới" Trường Thành? Nhất là khi phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là phim duy nhất ra mắt kịp đại lễ, không giống như sự lùng nhùng của các phim khác được thực hiện bởi các "cây đa cây đề". Cái lẽ này bao lâu nay ở VN vẫn vậy. Mà nếu điều này đúng, chỉ có một điều để khẳng định, rằng LCU-ĐĐTTL thực sự là một bộ phim chất lượng chứ không hể "tầm phào" chút nào đâu.
3. ĐẠO DIỄN...TRUNG QUỐC THÌ...PHIM TRUNG QUỐC??
Nực cười thật, Phim nào cũng thế, vai trò của đạo diễn chủ yếu là sắp xếp cảnh quay, và hướng dẫn diễn xuất cho diễn viên sao cho đúng với tinh thần kịch bản. Mà kịch bản phim thì đã được thẩm định tu chỉnh bởi GS Lê Văn Lan. Như vậy thì tại sao lại khẳng định vội vã rằng đây là phim Trung Quốc? Quá thiếu căn cứ!!!!!
4. NHỮNG GIÁO SƯ THỰC THỤ
Cũng có nhiều trí thức tham gia ý kiến vào bộ phim, có nhiều các giáo sư tiến sĩ, nhưng chia thành 2 phe: ủng hộ và phản đối. Phe phản đối thì cực kì tích cực "có ý kiến", còn phe ủng hộ thì điềm tĩnh. Có 1 điểm đáng lưu ý là phe phản đối chỉ căn cứ vào trailer bộ phim rồi ngồi phán như thánh sống. Nhưng như ông Dương Trung Quốc, tổng thư kí hội sử học VN nói, không thể chỉ dựa vào trailer mà nhận xét cả bộ phim đuợc. Coi con voi là cái đuôi của nó là sự phiến diện đáng hổ thẹn. Sự thiếu cân nhắc, suy nghĩ thấu đáo là điều dễ dàng nhận thấy ở nhiều vị mang danh hàm záo sư, tiến sĩ. Các vị đó hành xử như một đứa trẻ hiếu chiến và ham thích thể hiện, vỗ ngực trí thức. Đáng ra, phải chờ phim được chiếu xong mới comment thì mới phải đạo chứ. ( Có lẽ là lâu nay im hơi lặng tiếng quá vì chẳng có công trình nào nên đến hẹn phải xông ra cắn bừa cho nó gọi là...)
5. DÃ SỬ HAY TÀI LIỆU?
Đây là một bộ phim dã sử nên có quyền hư cấu các sự kiện trong lịch sử, miễn sao thể hiện được tinh thần mà lịch sử muốn truyền đạt. Nó không phải là phim tài liệu để đòi hỏi phải chính xác 100%. Diễn đạt không phải chỉ có một cách. Điều này giải thích vì sao lại cần phim cổ trang như một công cụ hiệu quả để giáo dục cho các thế hệ mai sau. Những ý kiến của Hội đồng duyệt phim Quốc gia do đó xem chừng cũng không thật sự hợp lý khi yêu cầu phim phải y chang như chính sử. Hãy hiểu rõ cổ trang và tài liệu khác nhau ở chỗ nào?
6. CUỘC ĐẤU TRANH GIỮA CÁC HỆ TƯ TƯỞNG?
Chúng ta, con dân Đại Việt sống trong thế kỉ 21 đang là người quyết định vận mệnh cho cả một nền điện ảnh nước nhà. Mọi vật đều hỗ tương. Biết đâu luồng gió mới trong làng điện ảnh nước nhà sẽ kéo theo nhiều sự chuyển mình mà chúng ta chưa biết trước?
Đại lễ ngàn năm có 1 cũng qua rồi, đến và đi qua rất nhanh, nhưng có vẻ như sẽ không có một dấu ấn xứng tầm nào cả. Thiết nghĩ phim cổ trang còn quá mới mẻ đối với dân ta. Cũng chỉ nên nghĩ LCU ĐTTTL chỉ là 1 bộ phim, không nên quá nặng nề. Cái gì cũng có lần đầu tiên. "Lúc đầu làm gì có đường, đi mãi thì thành đường thôi".
Bây giờ mới vỡ lẽ ra, làm một bộ phim lịch sử( dã sử) thật chẳng dễ. Không đơn thuần chỉ là bối cảnh và phục trang, một bộ phim lịch sư (dã sử) phải biết mượn bối cảnh, phục trang để thể hiện sâu sắc nội dung và triết lý bên trong nó, hay chính là những bài học sinh động mà lịch sử để lại. Đó mới là điều quan trọng nhất.
Tôi đã thật sự kì vọng vào bộ phim "Lý Công Uẩn-Đường tới thành Thăng Long" bởi 4 lí do:
- Bộ phim được đầu tư nhiều tiền, chắc là đáp ứng được nhu cầu của khán giả.
- Nghe trailer bộ phim rất hay, rất ý nghĩa, chưa từng thấy ở những bộ phim tôi đã xem.
- Phim có sự tham gia của những cố vấn hàng đầu Việt Nam về đề tài lịch sử ( ví dụ như Tiến sĩ Đoàn Thị Tình, người được coi là số 1 ở VN về trang phục thời xưa).
- Đặc biệt, nội dung phim được Hội đồng duyệt phim Quốc gia đánh giá là "cố gắng bám sát lịch sử, xây dựng bộ phim có tính chuyên nghiệp cao..." (VNexpress ngày 18/9), và ông Đinh Xuân Dũng, ủy viên thường trực Hội đồng lý luận Trung Ương, một cây cột trụ trong giới lý luận phê bình VN, cũng đã nhận xét rằng " Tôi xem phim có những cảnh rất cảm động như Lý Công Uẩn tâm sự với người dân: người phu kéo gỗ, người chủ quán trọ, trẻ em... để hiểu được tình hình xã hội cũng như nỗi khổ của người dân. Lý Công Uẩn thật sự là người có tâm huyết, biết lắng nghe và hành động vì dân, vì nước. Bộ phim đã cố gắng để giải thích được điều này. Ngoài ra, bộ phim còn khắc họa những nhân vật lịch sử khác như Lý Khánh Văn, sư Vạn Hạnh, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn... Và chủ đề tư tưởng của bộ phim cơ bản đã thể hiện được." ( Tuoitreonline ngày 14/9).
Nhưng gần đây, nhất là từ lúc "Bình luận nóng về phim Lý Công Uẩn" của "Giáo sư" TOÁN CƠ HỌC Nguyễn Đăng Hưng xuất hiện trên blog của một "tiến sĩ ca trù" là Nguyễn Xuân Diện (ngày 10 tháng 9), hàng loạt các blog, báo đài.. đã đưa tin đập phim Lý Công Uẩn không thương tiếc. Nhưng mô tuýp của họ là: báo này "nhai" lại của báo khác, blog này "gặm" lại của blog kia. Một vài nhận xét của cá nhân tôi đối với họ:
1. ".....TRANG PHỤC.....TÀU.....BỐI CẢNH....TÀU....MŨ BÌNH THIÊN.....TỐNG...." (?!?!?!?!?)
Đó có lẽ là những từ xuất hiện nhiều nhât ở cửa miệng những kẻ công kích, mà cụ thể có thể kể ra ở đây là báo Pháp luật TP HCM, blog của Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Hồng Kiên, những bài báo trên Vietnamnet của "giáo sư"Nguyễn Đắc Xuân ... Nhưng kì lạ ở chỗ họ chỉ nói theo cảm tính mà chẳng có chứng cớ sử liệu gì cả, đã vậy lại toàn bình luận "trái nghề":
Nguyễn Đắc Xuân tự thú nhận rằng chỉ "Là một nhà văn nghiên cứu lịch sử ở HUẾ và không chuyên về chuyện làm điện ảnh, nhưng do tôi có chút kinh nghiệm nghiên cứu cổ trang để "tái hiện lễ đăng quang của VUA QUANG TRUNG"- một lễ hội quan trọng trong Chương trình Festival Huế 2008"(Tuầnvietnam 26/9). Vậy mà cũng đã phán như thánh về trang phục, bối cảnh Thăng Long cách thời vua Quang Trung ngót nghét 700-800 năm. Ông Nguyễn Đăng Hưng thì lại còn "hơi bị nhầm" giữa TOÁN CƠ HỌC với lịch sử. "Tiến sĩ" Nguyễn Xuân Diện là người Hà Tây với niềm đam mê nghiên cứu ... ca trù...
So với những nhà nghiên cứu chuyên ngành đã khẳng định tên tuổi như họa sĩ tiến sĩ Đoàn Thị Tình, rốt cuộc là ý kiến của ai có trọng lượng hơn vậy? Diện "Hà Tây", Xuân "Huế" và Hưng "cơ học" là ai, từ đâu nhảy ra và ngang nhiên báng bổ công trình nghiên cứu tâm huyết cả đời của TS. Đoàn Thị Tình?
Thực chất mà nói, "dẫn chứng bằng sử liệu đập tan luận điệu xuyên tạc về phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long" của bác giaiphongdantoc chính là cái tát trời giáng vào mặt lũ côn đồ.
2. TẠI SAO CHỈ CHĂM CHĂM ĐẬP MỖI MÌNH PHIM Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long?
Xin chia sẻ đôi điều thế này, nếu những gì cáo buộc về phục trang phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là đúng, thì với những hình ảnh chúng ta có được, khẳng định ngay rằng những gì có trong phim Trần Thủ Độ, Huyền sử Thiên Đô ... cũng là sai bét nhè. Đến cái tóc của người dân trong phim "Khát Vọng Thăng Long" cũng hiện đại giống y chang như bây giờ (Chuyện nhảm nhí này làm sao có được vào thời cách đây 1000 năm là năm 1010?). Vậy thì tại sao chỉ có LCU ĐTTTL bị đập? Phải chăng đây chỉ là những màn xấu chơi bẩn tưởi của các hãng phim "nào đó" đối với "người mới" Trường Thành? Nhất là khi phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là phim duy nhất ra mắt kịp đại lễ, không giống như sự lùng nhùng của các phim khác được thực hiện bởi các "cây đa cây đề". Cái lẽ này bao lâu nay ở VN vẫn vậy. Mà nếu điều này đúng, chỉ có một điều để khẳng định, rằng LCU-ĐĐTTL thực sự là một bộ phim chất lượng chứ không hể "tầm phào" chút nào đâu.
3. ĐẠO DIỄN...TRUNG QUỐC THÌ...PHIM TRUNG QUỐC??
Nực cười thật, Phim nào cũng thế, vai trò của đạo diễn chủ yếu là sắp xếp cảnh quay, và hướng dẫn diễn xuất cho diễn viên sao cho đúng với tinh thần kịch bản. Mà kịch bản phim thì đã được thẩm định tu chỉnh bởi GS Lê Văn Lan. Như vậy thì tại sao lại khẳng định vội vã rằng đây là phim Trung Quốc? Quá thiếu căn cứ!!!!!
4. NHỮNG GIÁO SƯ THỰC THỤ
Cũng có nhiều trí thức tham gia ý kiến vào bộ phim, có nhiều các giáo sư tiến sĩ, nhưng chia thành 2 phe: ủng hộ và phản đối. Phe phản đối thì cực kì tích cực "có ý kiến", còn phe ủng hộ thì điềm tĩnh. Có 1 điểm đáng lưu ý là phe phản đối chỉ căn cứ vào trailer bộ phim rồi ngồi phán như thánh sống. Nhưng như ông Dương Trung Quốc, tổng thư kí hội sử học VN nói, không thể chỉ dựa vào trailer mà nhận xét cả bộ phim đuợc. Coi con voi là cái đuôi của nó là sự phiến diện đáng hổ thẹn. Sự thiếu cân nhắc, suy nghĩ thấu đáo là điều dễ dàng nhận thấy ở nhiều vị mang danh hàm záo sư, tiến sĩ. Các vị đó hành xử như một đứa trẻ hiếu chiến và ham thích thể hiện, vỗ ngực trí thức. Đáng ra, phải chờ phim được chiếu xong mới comment thì mới phải đạo chứ. ( Có lẽ là lâu nay im hơi lặng tiếng quá vì chẳng có công trình nào nên đến hẹn phải xông ra cắn bừa cho nó gọi là...)
5. DÃ SỬ HAY TÀI LIỆU?
Đây là một bộ phim dã sử nên có quyền hư cấu các sự kiện trong lịch sử, miễn sao thể hiện được tinh thần mà lịch sử muốn truyền đạt. Nó không phải là phim tài liệu để đòi hỏi phải chính xác 100%. Diễn đạt không phải chỉ có một cách. Điều này giải thích vì sao lại cần phim cổ trang như một công cụ hiệu quả để giáo dục cho các thế hệ mai sau. Những ý kiến của Hội đồng duyệt phim Quốc gia do đó xem chừng cũng không thật sự hợp lý khi yêu cầu phim phải y chang như chính sử. Hãy hiểu rõ cổ trang và tài liệu khác nhau ở chỗ nào?
6. CUỘC ĐẤU TRANH GIỮA CÁC HỆ TƯ TƯỞNG?
Chúng ta, con dân Đại Việt sống trong thế kỉ 21 đang là người quyết định vận mệnh cho cả một nền điện ảnh nước nhà. Mọi vật đều hỗ tương. Biết đâu luồng gió mới trong làng điện ảnh nước nhà sẽ kéo theo nhiều sự chuyển mình mà chúng ta chưa biết trước?
Đại lễ ngàn năm có 1 cũng qua rồi, đến và đi qua rất nhanh, nhưng có vẻ như sẽ không có một dấu ấn xứng tầm nào cả. Thiết nghĩ phim cổ trang còn quá mới mẻ đối với dân ta. Cũng chỉ nên nghĩ LCU ĐTTTL chỉ là 1 bộ phim, không nên quá nặng nề. Cái gì cũng có lần đầu tiên. "Lúc đầu làm gì có đường, đi mãi thì thành đường thôi".
Dẫn chứng bằng sử liệu, hình ảnh để đập tan luận điệu xuyên tạc về phim Lý Công Uẩn - Đường Đến Thành Thăng Long
Ban đầu thú thật tôi cũng không thích phim này lắm, không thích vì 2 lẽ: Đa số cảnh đều quay ở Trung Quốc, và tổng đạo diễn là người Trung Quốc.
Tuy không thích nhưng vẫn ủng hộ, vì 2 lẽ: Đại lễ 1000 năm Thăng Long có thêm 1 lễ vật, và hiện nay VN thiếu thốn nghiêm trọng những phim cổ trang, lịch sử để con cháu hiểu thêm về lịch sử nước nhà (đặc biệt là với tình hình phim cổ trang, lịch sử Trung Quốc chiếm lĩnh các đài truyền hình Việt Nam như hiện nay, và hầu như ai cũng khát phim sử Việt, ai cũng mong chờ dòng phim cổ trang VN sẽ đứng lên đẩy lùi các phim ngoại, phim Trung Quốc).
Một thời gian dài cũng không ai nói gì nhiều về phim này. Gần đây nhân sự kiện phim gặp chút khó khăn về khâu kiểm duyệt (như bất kỳ các phim nào khác) thì một số phóng viên thiếu trách nhiệm đã lợi dụng, khai thác sự kiện này để "đập" phim này không thương tiếc.
Từ đó, các báo lấy tin của nhau rồi đăng lên, rồi một bộ phận trong cộng đồng Internet hùa với nhau chửi mắng, mạt sát, dùng những ngôn từ đại ngôn nhất, đao to búa lớn nhất để nói về phim. Và đáng khinh nhất là họ chụp mũ bất kỳ ai ủng hộ phim và phản đối thái độ cực đoan của họ bằng đủ loại mũ mà họ có thể nghĩ ra.
Ban đầu, sẵn tâm lý không thích Trung Quốc cũng như không hứng thú nhiều với phim này nên tôi cũng chỉ giữ thái độ trung lập trước những trò a dua cực đoan của họ, nhưng dần dà họ càng trở nên điên cuồng và thậm chí chỉ còn hô khẩu hiệu, la lên chửi bới chứ không còn tranh luận gì nữa cả, nhiều người viết những bài phân tích bằng lý lẽ nhưng họ không buồn đọc. Sự cực đoan càng lúc càng nặng, dần hình thành 2 phe chửi nhau kiểu chợ búa. Những ngôn từ đao to búa lớn, vu khống chụp mũ bộ phim từ một số người phỏng vấn cũng tăng vọt.
Rất dễ nhìn thấy những tâm lý chống phim cực đoan này là sự kết hợp của 2 yếu tố sau đây:
1. Bài Hoa cực đoan, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, họ không quan tâm phim có đúng với lịch sử hay không, họ chỉ cần "khác Tàu", tránh xa Tàu.
2. Không có kiến thức cơ bản về lịch sử, đặc biệt là giai đoạn Tiền Lê – Lý, bối cảnh lịch sử trong phim.
Sau vài ngày đọc bài, đọc tranh luận trong các diễn đàn, tôi mới nhận ra 2 điều:
- Những kẻ chống phá phim đều chỉ có một khẩu hiệu nhai đi nhai lại là: "Giống Tàu quá". Nhưng khổ nỗi họ toàn nói khơi khơi mà không cần dẫn chứng, chứng minh bằng khoa học và nhất là không chỉ ra được giống Tàu cụ thể ở điểm nào, và điều ấy có sai với lịch sử hay không. Họ hoàn toàn không quan tâm đến việc có đúng với lịch sử hay không.
- Trong các bài viết chỉ trích, đả kích bộ phim đều có phỏng vấn rất nhiều người, kể các các trí thức tên tuổi, nhưng lạ một điều là không thấy phỏng vấn một sử gia, hay ít nhất một người nào liên quan đến sử học. Đến giờ vẫn không thấy nhà sử học uy tín nào lên án phim này xuyên tạc lịch sử.
Từ những điều vô lý tai nghe mắt thấy đó, tôi mới cất công tìm hiểu, đọc từng diễn đàn, đọc Wiki, đọc tài liệu, google không ngừng nghỉ, đọc blogs, đủ cả ... Và nói chung cũng cảm ơn bộ phim, cảm ơn những người ủng hộ phim và chịu khó tranh luận, và cũng "cảm ơn" cả những người cực đoan chống đối phim, nhờ vụ này và tất cả các yếu tố nói trên mà kiến thức lịch sử, nhất là về trang phục thời Tiền Lê - Lý của tôi không còn "dốt nát" như xưa nữa.
Và sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng thì tôi nhận ra rằng bộ phim đã bị những người cực đoan xuyên tạc, vu khống, và chụp mũ vô căn cứ một cách hoang đường nhất.
Tại sao gọi đó là "xuyên tạc", "vu khống", và "chụp mũ"? Tại vì phim đúng là còn một số thiếu sót, nhưng nhìn chung một cách toàn diện thì không đáng để phải hứng chịu những ngôn từ báng bổ, đao to búa lớn, đầy ác ý như "đây là phim TQ nói tiếng Việt", "hoàn toàn là phim TQ", "hồn Tàu xác Việt", "xác Trung Quốc", "hồn Trương Ba da hàng thịt", "sự kiện ngu nhất trong lịch sử nước nhà", "Vinashin của điện ảnh", "nhục nhã" (từ "nhục" này được họ lặp đi lặp lại nhiều lần), "lai tạp", "Hán gian" (?), "Việt gian", "bán nước", "mãi quốc cầu vinh", "rước voi về giày mả tổ", "phản quốc", "cõng rắn cắn gà nhà" v.v. mà một số đã kết tội.
Trước đây khi nghe những lời định tội và đấu tố đầy cay độc và quá khích này thì tôi chỉ hơi phản cảm một chút, nhưng sau khi tìm hiểu cặn kẽ thì tôi có thể kết luận đó là những lời lên án rất độc địa, cuồng tín, bệnh hoạn, và ác mồm độc miệng, hoàn toàn là những xuyên tạc, vu khống, chụp mũ đúng nghĩa.
Đó là những lý do tôi viết bài này. Nếu phim được chiếu, và nếu họ xem phim xong thì tôi tin chắc họ sẽ hối hận và phải nuốt lại những ngôn từ cuồng tín của họ hôm nay, và nếu có lòng tự trọng thì họ sẽ đứng lên xin lỗi đoàn phim, xin lỗi công ty Trường Thành (thậm chí một số kẻ hoang tưởng điên rồ còn đặt nghi vấn ai là kẻ đứng sau, liệu đây có phải là tay sai của Trung Quốc, bọn Trung Quốc nằm vùng hay không, thật hết biết).
Đơn giản là tôi cảm thấy phải cần nói gì đó, trình bày ra những gì mình biết được, học hỏi thêm được trong mấy ngày qua, nhằm lấy lại công đạo, công bằng cho những con người tâm huyết với Đại Lễ dân tộc và tinh thần yêu nước đáng tôn trọng của họ, cũng như công sức và vật chất mà họ đã bỏ ra. Và để hoan nghênh tinh thần cố gắng hết sức cho trang phục phim được đúng với lịch sử nhất có thể, của nữ tiến sĩ Đoàn Thị Tình, Gs. Lê Văn Lan, người mà tôi rất kính trọng và nể phục.
===========================================
Trước hết, bối cảnh của phim Lý Công Uẩn, Đường Tới Thành Thăng Long là vào cuối Lê - đầu Lý, xung quanh 3 triều Lê Đại Hành - Lê Ngọa Triều - Lý Thái Tổ.
Nếu tính từ khi Ngô Quyền đánh bại Nam Hán và lên ngôi mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ cho đất nước, chính thức thoát khỏi 1000 năm Bắc thuộc từ năm 938 đến năm 1009 của thời kỳ mạt vận của triều Tiền Lê, bối cảnh phim, thì vừa tròn 71 năm.
Như vậy là quá rõ, Việt Nam chỉ có 71 năm độc lập sau 1000 năm Bắc thuộc, trong thời gian 71 năm độc lập này thì trong nước chiến tranh triền miên mà tiêu biểu là 3 cuộc chiến quy mô lớn:
1. Nội chiến 12 sứ quân kéo dài 24 năm (944-968) và kết thúc khi Đinh Bộ Lĩnh thống nhất lãnh thổ, lập ra nước Đại Cồ Việt.
2. Kháng chiến chống quân xâm lược Tống năm 981 do Lê Đại Hành lãnh đạo, kết thúc bằng cuộc thủy chiến Bạch Đằng lần 2 trong Việt sử.
3. Chiến tranh Việt - Chiêm năm 982 do Lê Đại Hành thân chinh chỉ huy.
Ngoài 3 cuộc chiến tiêu biểu trên thì thời Tiền Lê giặc giã rất nhiều, ngoài những giặc nhỏ có thể sai tướng đánh dẹp thì có những giặc lớn mà chính hoàng đế phải thân chinh đi bình định: Đánh châu Hoan, châu Ái, đánh Hà Động, đánh tộc Cử Long v.v. Lê Long Đĩnh tiêu diệt các anh em tranh ngôi, sau khi làm vua cũng thân chinh đi đánh châu Đô Lương, châu Vị Long, châu Hoan, châu Thiên Liêu, châu Hoan Đường, châu Thạch Hà v.v.
Như vậy chỉ với 71 năm thoát ly Trung Quốc mà lại không có bao nhiêu năm hòa bình, thì lấy đâu ra thời gian để củng cố và định hình văn hóa riêng, bản sắc riêng, trang phục riêng trong thời gian này? Huống chi năm 1006 khi Lê Long Đĩnh lên thì đã sửa đổi triều phục rập khuôn triều Tống.
Đại Việt sử ký toàn thư (bản kỷ) chép rằng:
Lịch Triều Hiến Chương Loại Chí viết:
Tuy nhiên, dù trang phục Việt thời đó là mô phỏng Trung Hoa và về cơ bản là giống với họ, nhưng vẫn có một số chi tiết khác biệt, nhất là sau khi Lý Công Uẩn lên ngôi thành Thuận Thiên Hoàng Đế.
Và những chi tiết khác biệt đó được thể hiện khá đầy đủ trong phim Lý Công Uẩn - Đường Tới Thành Thăng Long... Mời các bạn tham khảo những hình ảnh sau đây, đây là những hình ảnh có những chi tiết khác Trung Quốc và những hình ảnh tuy giống Trung Quốc, nhưng đúng với lịch sử, và có hình cổ để chứng minh. (Nếu chưa tìm được hình chứng minh thì tạm thời chưa post lên)
Tóc để chỏm, áo tứ thân, tóc búi, áo cổ tròn:




Lính áo vải, mũ Tứ Phương Bình Đính có từ thời Đinh và được dùng ít nhất là đến thời hậu Lê (mũ chỏm, bằng, bốn bên hình vuông, làm bằng da, bốn cạnh khít, trên hẹp dưới rộng, theo Đại Việt Sử Ký toàn thư và Lịch Sử Quân Sự Việt Nam), các tướng lĩnh đội mũ Đâu Mâu, giáp phục khác với triều Tống, loại giáp miếng này là loại giáp thống trị ở châu Á từ Mông Cổ cho đến TQ, Nhật Bản nên khả năng là VN cũng dùng loại này. Đây là loại giáp tấm có thêm hộ tâm thường thấy các hộ pháp mặc trong các đình, chùa: (nguồn: lichsuvn)

Đây mới là giáp Tống:

Bộ giáp trong phim thật ra là mô phỏng pho tượng cổ thời Lý trong chùa Long Đọi và chùa Phật Tích: (chỉ thiếu Tua và Nhạc)



Theo nhiều nhà sử học thì đây cũng là trang phục nhà Đường, như vậy các tượng cổ này phù hợp với một câu trong bài thơ Đáp Bắc Nhân Vấn An Nam Phong Tục của Hồ Quý Ly sau này là: "Y quan Đường chế độ / Lễ nhạc Hán quân thần". Bài thơ này cho thấy, về mặt cơ bản, trang phục mũ áo quan lại thời Lý - Trần giống như thời nhà Đường của Trung Quốc. Có người cho rằng câu này của Hồ Quý Ly chỉ có tính ước lệ và ý muốn so An Nam với Trung Quốc, nhưng những bức tượng cổ từ thời Lý lại hợp với câu nói của Hồ Quý Ly. Hư thực ra sao, tôi cũng không rõ. Nhưng chỉ biết là phim Lý Công Uẩn, Đường Tới Thành Thăng Long đã mô phỏng bộ giáp từ pho tượng cổ thời Lý.
Nguyên văn bài thơ của Hồ Quý Ly:
http://blogdonga.blogspot.com/2008/0...ho-quy-ly.html
Áo với hình thêu "rồng thời Lý" (dài ngoằn ngoèo như rắn với nhiều uốn khúc như sóng lượn, khác với rồng Trung Hoa) :


Vương phục của hoàng đế trong phim gần giống với các tượng cổ trong những đền thờ ở Việt Nam:





Lưu ý: Các nghệ nhân đã tham khảo rất kỹ các sử gia trước khi đúc tượng, nhất là tượng lớn ở Hà Nội, vốn do nhà nước xây. Chúng ta có thể thấy ngoài họa tiết rồng Lý là khác Trung Quốc ra, ngoài ra đa phần là giống.
==========================================
Áo cung nhân, mũ hoàng hậu, gần giống mũ hoàng hậu thời Trần, cũng có trên tạo hình của nhân vật Trần Thị Dung trong phim Trần Thủ Độ:


(Ngoài lề: Nhìn tạo hình và mũ của Trần Thủ Độ cũng hơi giống Triển Chiêu trong Bao Thanh Thiên, sao không thấy ai chửi phim này?
)
Hoa văn trên rèm phía sau là lấy từ bình gốm cổ thời Trần, hãy đối chiếu và so sánh coi nó giống không:


Tang phục trong cảnh Dương Ngọc Vân (Dương Vân Nga) khóc để tang Đinh Tiên Hoàng:

Một số người cho rằng theo tục dân gian thì phải cắt tóc khi để tang, và phim đã sai, nhưng theo luật phong kiến thời xưa thì phải để tóc dài, còn búi tóc lại là đương nhiên, nhưng không được cắt tóc:
Hóa ra phim làm đúng. Nguồn: http://www.binhthuan.gov.vn/khtt/van...0001/tptlt.htm
Mũ của quan văn, không thấy trên các phim Trung Quốc:



Hình mô phỏng trống đồng và cánh chim công:

Rồng thời Lý, mũ hoàng hậu:


Không rõ loại giáp, nhưng không giống phim Trung Quốc:

Phác họa kinh thành Thăng Long bằng 3D. Thấp hơn kiến trúc Trung Hoa một chút nhưng cũng na ná như một số địa điểm, khu vực trong phim trường Hoành Điếm, quan trọng là quá trình quay phim và làm hậu kỳ phải làm khéo hơn một chút, tránh những hình ảnh quá đồ sộ. Những hình ảnh kiến trúc đồ sộ bị cho là "giống Trung Quốc" trong các hình ảnh đều là các thành viên đoàn phim tự chụp, không phải là hình trên màn ảnh, screenshots, nên có những cảnh đồ sộ trong các bức ảnh chụp cá nhân của họ là đương nhiên.

Ngoài ra: Trong trailer có đoạn cờ bay phấp phới, cờ vẽ các chòm sao là đúng theo các tài liệu của các sử gia nhà Nguyên ghi nhận về thời Trần. Và đó rõ ràng không phải là cờ phong kiến Trung Quốc. Nguồn: lsvn
Tham khảo chủ yếu từ:
Yevon – lichsuvn.info
wiwi – lichsuvn.info
Phần tử dân tộc cực hữu – lichsuvn.info
daothoat – lichsuvn.info (trong topic Khát Vọng Thăng Long)
Kohaku - dienanh.net (mạn phép dùng 1 tấm hình từ trang photobucket của bạn)
Một số tài liệu được đăng và dịch của lichsuvn.info
Tạp chí Dòng Thời Gian – lichsuvn.info
Blog Đông A
Wikipedia English - Tiếng Việt
Google, những bài viết về phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long, những bài phỏng vấn ông Trịnh Văn Sơn, giáo sư tiến sĩ Đoàn Thị Tình, những bài của Gs. Lê Văn Lan, các tài liệu vòng quanh Internet về lịch sử thời Tiền Lê – Lý - Trần v.v.
http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=15236
Tuy không thích nhưng vẫn ủng hộ, vì 2 lẽ: Đại lễ 1000 năm Thăng Long có thêm 1 lễ vật, và hiện nay VN thiếu thốn nghiêm trọng những phim cổ trang, lịch sử để con cháu hiểu thêm về lịch sử nước nhà (đặc biệt là với tình hình phim cổ trang, lịch sử Trung Quốc chiếm lĩnh các đài truyền hình Việt Nam như hiện nay, và hầu như ai cũng khát phim sử Việt, ai cũng mong chờ dòng phim cổ trang VN sẽ đứng lên đẩy lùi các phim ngoại, phim Trung Quốc).
Một thời gian dài cũng không ai nói gì nhiều về phim này. Gần đây nhân sự kiện phim gặp chút khó khăn về khâu kiểm duyệt (như bất kỳ các phim nào khác) thì một số phóng viên thiếu trách nhiệm đã lợi dụng, khai thác sự kiện này để "đập" phim này không thương tiếc.
Từ đó, các báo lấy tin của nhau rồi đăng lên, rồi một bộ phận trong cộng đồng Internet hùa với nhau chửi mắng, mạt sát, dùng những ngôn từ đại ngôn nhất, đao to búa lớn nhất để nói về phim. Và đáng khinh nhất là họ chụp mũ bất kỳ ai ủng hộ phim và phản đối thái độ cực đoan của họ bằng đủ loại mũ mà họ có thể nghĩ ra.
Ban đầu, sẵn tâm lý không thích Trung Quốc cũng như không hứng thú nhiều với phim này nên tôi cũng chỉ giữ thái độ trung lập trước những trò a dua cực đoan của họ, nhưng dần dà họ càng trở nên điên cuồng và thậm chí chỉ còn hô khẩu hiệu, la lên chửi bới chứ không còn tranh luận gì nữa cả, nhiều người viết những bài phân tích bằng lý lẽ nhưng họ không buồn đọc. Sự cực đoan càng lúc càng nặng, dần hình thành 2 phe chửi nhau kiểu chợ búa. Những ngôn từ đao to búa lớn, vu khống chụp mũ bộ phim từ một số người phỏng vấn cũng tăng vọt.
Rất dễ nhìn thấy những tâm lý chống phim cực đoan này là sự kết hợp của 2 yếu tố sau đây:
1. Bài Hoa cực đoan, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, họ không quan tâm phim có đúng với lịch sử hay không, họ chỉ cần "khác Tàu", tránh xa Tàu.
2. Không có kiến thức cơ bản về lịch sử, đặc biệt là giai đoạn Tiền Lê – Lý, bối cảnh lịch sử trong phim.
Sau vài ngày đọc bài, đọc tranh luận trong các diễn đàn, tôi mới nhận ra 2 điều:
- Những kẻ chống phá phim đều chỉ có một khẩu hiệu nhai đi nhai lại là: "Giống Tàu quá". Nhưng khổ nỗi họ toàn nói khơi khơi mà không cần dẫn chứng, chứng minh bằng khoa học và nhất là không chỉ ra được giống Tàu cụ thể ở điểm nào, và điều ấy có sai với lịch sử hay không. Họ hoàn toàn không quan tâm đến việc có đúng với lịch sử hay không.
- Trong các bài viết chỉ trích, đả kích bộ phim đều có phỏng vấn rất nhiều người, kể các các trí thức tên tuổi, nhưng lạ một điều là không thấy phỏng vấn một sử gia, hay ít nhất một người nào liên quan đến sử học. Đến giờ vẫn không thấy nhà sử học uy tín nào lên án phim này xuyên tạc lịch sử.
Từ những điều vô lý tai nghe mắt thấy đó, tôi mới cất công tìm hiểu, đọc từng diễn đàn, đọc Wiki, đọc tài liệu, google không ngừng nghỉ, đọc blogs, đủ cả ... Và nói chung cũng cảm ơn bộ phim, cảm ơn những người ủng hộ phim và chịu khó tranh luận, và cũng "cảm ơn" cả những người cực đoan chống đối phim, nhờ vụ này và tất cả các yếu tố nói trên mà kiến thức lịch sử, nhất là về trang phục thời Tiền Lê - Lý của tôi không còn "dốt nát" như xưa nữa.
Và sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng thì tôi nhận ra rằng bộ phim đã bị những người cực đoan xuyên tạc, vu khống, và chụp mũ vô căn cứ một cách hoang đường nhất.
Tại sao gọi đó là "xuyên tạc", "vu khống", và "chụp mũ"? Tại vì phim đúng là còn một số thiếu sót, nhưng nhìn chung một cách toàn diện thì không đáng để phải hứng chịu những ngôn từ báng bổ, đao to búa lớn, đầy ác ý như "đây là phim TQ nói tiếng Việt", "hoàn toàn là phim TQ", "hồn Tàu xác Việt", "xác Trung Quốc", "hồn Trương Ba da hàng thịt", "sự kiện ngu nhất trong lịch sử nước nhà", "Vinashin của điện ảnh", "nhục nhã" (từ "nhục" này được họ lặp đi lặp lại nhiều lần), "lai tạp", "Hán gian" (?), "Việt gian", "bán nước", "mãi quốc cầu vinh", "rước voi về giày mả tổ", "phản quốc", "cõng rắn cắn gà nhà" v.v. mà một số đã kết tội.
Trước đây khi nghe những lời định tội và đấu tố đầy cay độc và quá khích này thì tôi chỉ hơi phản cảm một chút, nhưng sau khi tìm hiểu cặn kẽ thì tôi có thể kết luận đó là những lời lên án rất độc địa, cuồng tín, bệnh hoạn, và ác mồm độc miệng, hoàn toàn là những xuyên tạc, vu khống, chụp mũ đúng nghĩa.
Đó là những lý do tôi viết bài này. Nếu phim được chiếu, và nếu họ xem phim xong thì tôi tin chắc họ sẽ hối hận và phải nuốt lại những ngôn từ cuồng tín của họ hôm nay, và nếu có lòng tự trọng thì họ sẽ đứng lên xin lỗi đoàn phim, xin lỗi công ty Trường Thành (thậm chí một số kẻ hoang tưởng điên rồ còn đặt nghi vấn ai là kẻ đứng sau, liệu đây có phải là tay sai của Trung Quốc, bọn Trung Quốc nằm vùng hay không, thật hết biết).
Đơn giản là tôi cảm thấy phải cần nói gì đó, trình bày ra những gì mình biết được, học hỏi thêm được trong mấy ngày qua, nhằm lấy lại công đạo, công bằng cho những con người tâm huyết với Đại Lễ dân tộc và tinh thần yêu nước đáng tôn trọng của họ, cũng như công sức và vật chất mà họ đã bỏ ra. Và để hoan nghênh tinh thần cố gắng hết sức cho trang phục phim được đúng với lịch sử nhất có thể, của nữ tiến sĩ Đoàn Thị Tình, Gs. Lê Văn Lan, người mà tôi rất kính trọng và nể phục.
===========================================
Trước hết, bối cảnh của phim Lý Công Uẩn, Đường Tới Thành Thăng Long là vào cuối Lê - đầu Lý, xung quanh 3 triều Lê Đại Hành - Lê Ngọa Triều - Lý Thái Tổ.
Nếu tính từ khi Ngô Quyền đánh bại Nam Hán và lên ngôi mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ cho đất nước, chính thức thoát khỏi 1000 năm Bắc thuộc từ năm 938 đến năm 1009 của thời kỳ mạt vận của triều Tiền Lê, bối cảnh phim, thì vừa tròn 71 năm.
Như vậy là quá rõ, Việt Nam chỉ có 71 năm độc lập sau 1000 năm Bắc thuộc, trong thời gian 71 năm độc lập này thì trong nước chiến tranh triền miên mà tiêu biểu là 3 cuộc chiến quy mô lớn:
1. Nội chiến 12 sứ quân kéo dài 24 năm (944-968) và kết thúc khi Đinh Bộ Lĩnh thống nhất lãnh thổ, lập ra nước Đại Cồ Việt.
2. Kháng chiến chống quân xâm lược Tống năm 981 do Lê Đại Hành lãnh đạo, kết thúc bằng cuộc thủy chiến Bạch Đằng lần 2 trong Việt sử.
3. Chiến tranh Việt - Chiêm năm 982 do Lê Đại Hành thân chinh chỉ huy.
Ngoài 3 cuộc chiến tiêu biểu trên thì thời Tiền Lê giặc giã rất nhiều, ngoài những giặc nhỏ có thể sai tướng đánh dẹp thì có những giặc lớn mà chính hoàng đế phải thân chinh đi bình định: Đánh châu Hoan, châu Ái, đánh Hà Động, đánh tộc Cử Long v.v. Lê Long Đĩnh tiêu diệt các anh em tranh ngôi, sau khi làm vua cũng thân chinh đi đánh châu Đô Lương, châu Vị Long, châu Hoan, châu Thiên Liêu, châu Hoan Đường, châu Thạch Hà v.v.
Như vậy chỉ với 71 năm thoát ly Trung Quốc mà lại không có bao nhiêu năm hòa bình, thì lấy đâu ra thời gian để củng cố và định hình văn hóa riêng, bản sắc riêng, trang phục riêng trong thời gian này? Huống chi năm 1006 khi Lê Long Đĩnh lên thì đã sửa đổi triều phục rập khuôn triều Tống.
Đại Việt sử ký toàn thư (bản kỷ) chép rằng:
Trích:
| Năm Ứng Thiên thứ 11 đời vua Lê Hoàn (tức năm 1004), Lê Hoàn đã có ý phong Lê Long Đĩnh làm thế tử, nhưng vì triều thần có ý kiến, nên chỉ phong Lê Long Đĩnh làm đại vương và để trưởng nam là Lê Long Việt làm thái tử. Sau khi Lê Long Việt qua đời năm 1006, Lê Long Đĩnh lên làm vua, xưng là Đại Thắng Minh Quang Hiếu Hoàng đế. Lê Long Đĩnh truy đặt tên thuỵ vua Long Việt là Trung Tông hoàng đế; truy tôn mẹ là Hưng Quốc Quảng Thánh Hoàng Thái Hậu; lập bốn hoàng hậu; phong con trưởng là Sạ làm Khai Phong Vương, con nuôi là Thiệu Lý làm Sở Vương, cho ở bên tả; Thiệu Huân làm Hán Vương, cho ở bên hữu. Sửa đổi quan chế và triều phục của các quan văn võ và tăng đạo, theo đúng như nhà Tống. |
Trích:
| Lê Ngọa Triều, năm Ứng Thiên thứ 13 [1006] đổi phẩm phục của các quan văn võ, đều theo như lối nhà Tống. |
Tuy nhiên, dù trang phục Việt thời đó là mô phỏng Trung Hoa và về cơ bản là giống với họ, nhưng vẫn có một số chi tiết khác biệt, nhất là sau khi Lý Công Uẩn lên ngôi thành Thuận Thiên Hoàng Đế.
Và những chi tiết khác biệt đó được thể hiện khá đầy đủ trong phim Lý Công Uẩn - Đường Tới Thành Thăng Long... Mời các bạn tham khảo những hình ảnh sau đây, đây là những hình ảnh có những chi tiết khác Trung Quốc và những hình ảnh tuy giống Trung Quốc, nhưng đúng với lịch sử, và có hình cổ để chứng minh. (Nếu chưa tìm được hình chứng minh thì tạm thời chưa post lên)
Tóc để chỏm, áo tứ thân, tóc búi, áo cổ tròn:
Lính áo vải, mũ Tứ Phương Bình Đính có từ thời Đinh và được dùng ít nhất là đến thời hậu Lê (mũ chỏm, bằng, bốn bên hình vuông, làm bằng da, bốn cạnh khít, trên hẹp dưới rộng, theo Đại Việt Sử Ký toàn thư và Lịch Sử Quân Sự Việt Nam), các tướng lĩnh đội mũ Đâu Mâu, giáp phục khác với triều Tống, loại giáp miếng này là loại giáp thống trị ở châu Á từ Mông Cổ cho đến TQ, Nhật Bản nên khả năng là VN cũng dùng loại này. Đây là loại giáp tấm có thêm hộ tâm thường thấy các hộ pháp mặc trong các đình, chùa: (nguồn: lichsuvn)
Đây mới là giáp Tống:
Bộ giáp trong phim thật ra là mô phỏng pho tượng cổ thời Lý trong chùa Long Đọi và chùa Phật Tích: (chỉ thiếu Tua và Nhạc)
Theo nhiều nhà sử học thì đây cũng là trang phục nhà Đường, như vậy các tượng cổ này phù hợp với một câu trong bài thơ Đáp Bắc Nhân Vấn An Nam Phong Tục của Hồ Quý Ly sau này là: "Y quan Đường chế độ / Lễ nhạc Hán quân thần". Bài thơ này cho thấy, về mặt cơ bản, trang phục mũ áo quan lại thời Lý - Trần giống như thời nhà Đường của Trung Quốc. Có người cho rằng câu này của Hồ Quý Ly chỉ có tính ước lệ và ý muốn so An Nam với Trung Quốc, nhưng những bức tượng cổ từ thời Lý lại hợp với câu nói của Hồ Quý Ly. Hư thực ra sao, tôi cũng không rõ. Nhưng chỉ biết là phim Lý Công Uẩn, Đường Tới Thành Thăng Long đã mô phỏng bộ giáp từ pho tượng cổ thời Lý.
Nguyên văn bài thơ của Hồ Quý Ly:
http://blogdonga.blogspot.com/2008/0...ho-quy-ly.html
Áo với hình thêu "rồng thời Lý" (dài ngoằn ngoèo như rắn với nhiều uốn khúc như sóng lượn, khác với rồng Trung Hoa) :
Vương phục của hoàng đế trong phim gần giống với các tượng cổ trong những đền thờ ở Việt Nam:
Lưu ý: Các nghệ nhân đã tham khảo rất kỹ các sử gia trước khi đúc tượng, nhất là tượng lớn ở Hà Nội, vốn do nhà nước xây. Chúng ta có thể thấy ngoài họa tiết rồng Lý là khác Trung Quốc ra, ngoài ra đa phần là giống.
==========================================
Áo cung nhân, mũ hoàng hậu, gần giống mũ hoàng hậu thời Trần, cũng có trên tạo hình của nhân vật Trần Thị Dung trong phim Trần Thủ Độ:
(Ngoài lề: Nhìn tạo hình và mũ của Trần Thủ Độ cũng hơi giống Triển Chiêu trong Bao Thanh Thiên, sao không thấy ai chửi phim này?
Hoa văn trên rèm phía sau là lấy từ bình gốm cổ thời Trần, hãy đối chiếu và so sánh coi nó giống không:
Tang phục trong cảnh Dương Ngọc Vân (Dương Vân Nga) khóc để tang Đinh Tiên Hoàng:
Một số người cho rằng theo tục dân gian thì phải cắt tóc khi để tang, và phim đã sai, nhưng theo luật phong kiến thời xưa thì phải để tóc dài, còn búi tóc lại là đương nhiên, nhưng không được cắt tóc:
Trích:
| "Dân gian trăm họ phải để tóc dài, mặc áo xô trắng 100 ngày. Các quan để tóc dài, mặc áo xô trắng 3 năm." |
Mũ của quan văn, không thấy trên các phim Trung Quốc:
Hình mô phỏng trống đồng và cánh chim công:
Rồng thời Lý, mũ hoàng hậu:
Không rõ loại giáp, nhưng không giống phim Trung Quốc:
Phác họa kinh thành Thăng Long bằng 3D. Thấp hơn kiến trúc Trung Hoa một chút nhưng cũng na ná như một số địa điểm, khu vực trong phim trường Hoành Điếm, quan trọng là quá trình quay phim và làm hậu kỳ phải làm khéo hơn một chút, tránh những hình ảnh quá đồ sộ. Những hình ảnh kiến trúc đồ sộ bị cho là "giống Trung Quốc" trong các hình ảnh đều là các thành viên đoàn phim tự chụp, không phải là hình trên màn ảnh, screenshots, nên có những cảnh đồ sộ trong các bức ảnh chụp cá nhân của họ là đương nhiên.
Ngoài ra: Trong trailer có đoạn cờ bay phấp phới, cờ vẽ các chòm sao là đúng theo các tài liệu của các sử gia nhà Nguyên ghi nhận về thời Trần. Và đó rõ ràng không phải là cờ phong kiến Trung Quốc. Nguồn: lsvn
Tham khảo chủ yếu từ:
Yevon – lichsuvn.info
wiwi – lichsuvn.info
Phần tử dân tộc cực hữu – lichsuvn.info
daothoat – lichsuvn.info (trong topic Khát Vọng Thăng Long)
Kohaku - dienanh.net (mạn phép dùng 1 tấm hình từ trang photobucket của bạn)
Một số tài liệu được đăng và dịch của lichsuvn.info
Tạp chí Dòng Thời Gian – lichsuvn.info
Blog Đông A
Wikipedia English - Tiếng Việt
Google, những bài viết về phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long, những bài phỏng vấn ông Trịnh Văn Sơn, giáo sư tiến sĩ Đoàn Thị Tình, những bài của Gs. Lê Văn Lan, các tài liệu vòng quanh Internet về lịch sử thời Tiền Lê – Lý - Trần v.v.
http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=15236
Ngô Bảo Châu – KHÔNG đáng được ca ngợi quá mức đến như vậy
Tuần qua, việc có một người nhận giải thưởng quốc tế về toán học đã làm ồn ào các báo chí nước ta, tốn kém nhiều giấy mực của các báo và công sức người đọc. Bỏ qua những ồn ã và náo nhiệt ban đầu, nhìn lại mới thấy việc không đáng để ca ngợi quá mức đến như thế.
Ngô Bảo Châu – có đáng để ca ngợi quá mức đến vậy?
1. Fields medal chỉ là giải thưởng nhỏ. Giải thưởng danh giá nhất về toán phải là Abel Prize
Fields medal - Huy chương Fields, lấy theo tên một nhà toán học Canada là John Fields. Đây là giải thưởng được IMU, Liên Đoàn Toán Học Quốc Tế, trao bốn năm một lần, mỗi lần cho bốn nhà khoa học (như vậy là tương đương mỗi năm có một giải thưởng). Các nhà khoa học dưới 40 tuổi, có công trình nghiên cứu nào đó. Giá trị giải thưởng là khoảng 15,000 đô la Canada (chừng 250 triệu đồng Việt Nam, nhưng phải chia ra cho 4 người, mỗi người được khoảng ... 60 triệu!). Giải thưởng này hay được báo chí Việt Nam ví von là “tương đương” Nobel toán học (thực tế quỹ Nobel không trao tặng giải thưởng nào cho môn toán). Về bản chất, giải thưởng Fields thấp hơn giải Nobel, và giá trị phần thưởng thấp cũng hơn rất nhiều lần. Fields chỉ là giải thưởng dành cho các nhà khoa học trẻ nhằm khuyến khích họ trên con đường nghiên cứu.
Thực tế, giải thưởng được gọi là Nobel toán học là Abel Prize - giải thưởng Abel, do Viện Hàn Lâm Khoa Học và Văn Chương Nauy trao tặng hàng năm. Đây là giải thưởng cao quý hơn Fields rất nhiều, trao tặng cho các nhà khoa học có cống hiến trọn đời. Giá trị giải thưởng Abel cũng lớn hơn rất nhiều lần, khoảng 992,000 đô la Mỹ (chừng 19 tỉ đồng Việt Nam), gấp 70 lần giải Fields. Giải thưởng Abel là giải thưởng cao quý nhất cho các nhà toán học, cả về tính chất và giá trị đều tương đương giải Nobel (khoảng 1,4 triệu đô la Mỹ). Giải thưởng Abel là giải thưởng xứng đáng nhất để được gọi là Nobel về toán. Đó là giải thưởng tặng cho những nhà khoa học có cống hiến thiết thực, bằng công trình có kết quả để đời cho cả nhân loại.
Như vậy, việc Ngô Bảo Châu được nhận giải Fields cũng không có gì quá to lớn, cần phải ca ngợi đến mức như chúng ta đã thấy trên các phương tiện thông tin đại chúng (Có đến 4 người nhận giải Fields năm nay, chứ không phải chỉ có một mình Châu). Chúng ta cũng chưa thấy công trình của tác giả có đóng góp gì thiết thực và để đời cho nhân loại (tiêu chí để nhận giải Abel).
2. Toàn bộ quá trình giáo dục đại học và sau đại học là của Pháp
Giáo dục phổ thông, Ngô Bảo Châu học tại Việt Nam, là học sinh Trường thực nghiệm Giảng Võ và trường THCS Trưng Vương, sau đó là chuyên toán trường Trung học phổ thông thuộc Đại học Tổng hợp Hà Nội (sau này đổi tên là Đại học Quốc gia Hà Nội). Ngô Bảo Châu đã từng hai lần được Đảng và nhà nước cử đi thi Olympic toán quốc tế, đoạt huy chương vàng tại Australia (1988) và Cộng hoà Liên bang Đức (1989), giống như rất nhiều học sinh chuyên toán khác của Việt Nam.
Giáo dục đại học, Ngô Bảo Châu học tại Pháp, Đại học Paris 6 - Paris VI University, và sau chuyển sang học tại Trường Sư phạm - École normale supérieure. Đáng lẽ Châu đi học tại Hungary, nhưng thời gian này Hungary có loạn nên Đảng và nhà nước cử Châu đi học tại Pháp. Sau khi tốt nghiệp cử nhân, Châu học Tiến sĩ tại Đại học Nam Paris, Université Paris-Sud. Châu bắt đầu đi học nước ngoài năm 1989 (17 tuổi).
Toàn bộ quá trình giáo dục rất dài từ khi Ngô Bảo Châu học đại học rồi đến sau đại học, Châu đều được người Pháp đào tạo. Thật không đứng đắn khi coi Ngô Bảo Châu là biểu hiện đáng tự hào của nền giáo dục Việt Nam. Châu có thể là biểu hiện tự hào của người Pháp, với nền giáo dục Pháp thì đúng hơn.
3. Ngô Bảo Châu chê bai Tổ quốc, vội vàng xin nhập quốc tịch Pháp
Trên blog của Ngô Bảo Châu, đã được báo Dân Trí trích đăng lại, Ngô Bảo Châu lớn tiếng chê bai chính quê hương, Tổ quốc của mình. Hãy thử đọc một đoạn:
“Thú vị nhất là cái phương án chống lụt mới của chính quyền thành phố. Hồ Bảy mẫu trong công viên Lênin đã được hút cạn. Mỗi khi có lũ lụt, ta chỉ có việc bơm nước vào đó. Đơn giản vậy mà xưa nay không ai nghĩ ra. Nhất định phải nhân rộng cái sáng kiến này ra khắp cả nước. Nên nghĩ cả đến chuyện phổ biến cho các nước anh em hay lụt lội như Bangladesh. Tiến tới chúng ta sẽ hút cạn cả hồ Tây để giải quyết triệt để hiện tượng úng lụt đô thị. Và để người Hà Nội khỏi phải nơm nớp lo trước mỗi cơn mưa rào mùa hạ. Trong cái nóng nức, bụi bậm của khí quyển, dọc theo những dãy phố mới cũ nhếch nhác, xấu xí, người đi xa về vẫn không khỏi xốn xang”.
Ngô Bảo Châu cũng vội vàng xin nhập quốc tịch … Pháp. Có lẽ Châu cho rằng cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét thật là phiền phức, hay thật là nhục như Ngô Quang Kiệt, nên Châu đã nhanh nhảu nhập quốc tịch nước ngoài, cho oai, cho oách chăng?
Đảng và nhà nước đã chăm lo, nuôi dưỡng, giáo dục Châu từ tấm bé cho đến khi nên người rồi thành đạt như ngày hôm nay. Châu sinh năm 1972, giai đoạn mà nhân dân cả nước đói khổ. Hãy xem mẹ của Châu ôn nghèo kể khổ như thế nào:
“… anh thường xuyên phải uống sữa quá hạn sử dụng, người mẹ kể. ... Anh vẫn dành thời gian để đá bóng, đọc truyện, nghe nhạc, chơi đàn violon, đánh cờ tướng ... cậu học sinh Bảo Châu luôn mang theo một lọ penixilin đựng nước sâm. Tiến sĩ Hiền kể rằng hồi ấy bà làm tại Bệnh viện Y học cổ truyền trung ương nên được ưu tiên mua những mẩu sâm bé xíu rẻ tiền. Vào phòng thi, sau khi đọc đầu bài Bảo Châu lôi lọ nước sâm ra và uống…”.
Con em các gia đình khác sinh cùng thời hoặc thậm chí sau Châu nhiều năm, có tem phiếu đàng hoàng, mà còn phải ăn cơm độn ngô khoai, chứ không hề có sữa mà uống, có sâm mà ăn như nước lã như vậy. Khoai còn chả có, chứ sâm ở đâu ra mà cho rằng sâm là “rẻ tiền” (?). Đến tuổi 17, là con em các gia đình khác phải đi bộ đội hết, không được như Châu là đi du học nước ngoài đâu. Bà mẹ này “ kể khổ” đến mức lố bịch vì thực tế bà đã mô tả con mình sống trong nhung lụa đến như vậy.
Những đặc ân, đặc quyền, đặc lợi mà Đảng và nhà nước đã dành cho bố mẹ Châu và bản thân Châu là quá lớn so với nhân dân cả nước sống cùng thời gian đó.
4. Ngô Bảo Châu mê đô la Mỹ, không chịu về nước để cống hiến
Mới đây, khi về Việt Nam, đáng lẽ Ngô Bảo Châu phải có nghĩa vụ đến chào các bậc cha chú, cảm ơn Đảng và nhà nước đã chăm lo cho Châu. Nhưng Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận và cả thứ trưởng Bộ giáo dục nữa, phải đến tận nhà để thăm hỏi, thì Châu mới chịu tiếp. Châu cứ ngồi kễnh ở nhà, để ép 3 vị lãnh đạo Chính phủ, đáng tuổi bố Châu phải đến tận nhà mà năn nỉ cầu mong Châu về nước cống hiến cho quê hương (?)
Đã thế, lúc Đảng và nhà nước mời Ngô Bảo Châu về nước công tác, cho hẳn cái chức Viện trưởng hẳn hoi, tặng nhà, tạo mọi điều kiện thuận lợi ... tất cả chỉ mong Ngô Bảo Châu sống và làm việc tại Việt Nam cho đất nước. Thế mà Châu chỉ cười cười rồi hôm sau ôm vali chạy lên máy bay trốn ra nước ngoài luôn, không thèm nói một tiếng.
Đã vậy, lúc đi Ngô Bảo Châu còn huyênh hoang tuyên bố sẽ không về nước, mà mỗi năm chỉ về ngắn hạn 1-2 tuần hoặc nhiều nhất là 3 tháng (?!). Về 1-2 tuần chắc là để đi Đồ Sơn tắm biển, chứ 1-2 tuần thì công tác gì, đóng góp gì?
Trong khi có biết bao nhà khoa học đã từ bỏ tất cả những phù phiếm giả tạo ở phương Tây để trở về cống hiến cho Tổ quốc như Trần Đại Nghĩa, Phạm Ngọc Thạch … thì Ngô Bảo Châu lại làm ngược lại, nhất định “bám” chặt lấy cuộc sống tại các nước phương Tây, thậm chí xin nhập quốc tịch nước ngoài luôn (!!). Tổ quốc dường như không có ý nghĩa gì lớn lắm đối với Châu.
Tại sao Ngô Bảo Châu không chịu về ở hẳn tại Việt Nam để cống hiến cho quê hương đất nước? Thực chất, Ngô Bảo Châu chỉ là kẻ mê tiền. Mức lương 300,000 đô la Mỹ mà các nước tư bản trả cho Châu, đã làm Châu mờ mắt, quên cả nghĩa vụ cống hiến cho Tổ quốc, vốn đã dày công vun đắp cho Châu.
5. Ngô Bảo Châu nhanh nhảu chống phá Tổ quốc
Việc khai thác bô xít là chủ trương lớn của Đảng và nhà nước, đã được trù tính kỹ lưỡng, phục vụ cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, nhằm đưa nước ta trở thành nước công nghiệp vào năm 2020.
Nhưng dường như Ngô Bảo Châu không muốn thấy Tổ quốc của mình phát triển, sánh vai với các cường quốc năm châu. Thay vào đó, Châu cũng rất nhanh nhảu theo chân những kẻ lợi dụng tự do, dân chủ để chống phá Tổ quốc, cản trở sự phát triển của đất nước bằng cách vẽ lên con ngáo ộp: “… đó là sự vơ vét tài nguyên và cả vấn đề xâm thực văn hóa của Trung Quốc đang có dấu hiệu đè nặng lên bản sắc Tây Nguyên ở Việt Nam…”.
Không muốn thấy Việt Nam phát triển, dường như cũng là tâm địa chung của nhiều kẻ mất gốc đang ở nước ngoài.
6. Ngô Bảo Châu – KHÔNG đáng được ca ngợi quá mức đến như vậy
Thử hỏi nếu không có Đảng chăm lo thì Châu làm sao đi học chuyên toán? Làm sao đi thi Olympic? Làm sao đi du học? Nước ngoài nào người ta thèm nhận nếu như không có nền tảng giáo dục tốt từ Việt Nam do Đảng và nhà nước đào tạo? Vậy mà Châu thật vô ơn khi đã vội quên bao nhiêu công ơn ấy của Đảng. Châu không chịu về ở hẳn trong nước để cống hiến, mà đã vội vã xin nhập quốc tịch ... Pháp.
Ngô Bảo Châu chỉ là kẻ phản bội Tổ quốc, vô ơn bạc nghĩa, ăn cháo đá bát mà báo đến đài ca ngợi để làm gì? Thật đáng buồn. Bây giờ lại còn lòi ra là Ngô Bảo Châu là phản động chuyên lợi dụng cái mác "trí thức" với chả "khoa học" để nói xấu Tổ quốc, cản trở sự nghiệp phát triển đất nước.
Ngô Bảo Châu cần phải nhớ rằng: "Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người". Con không chê cha mẹ khó, CHÓ KHÔNG CHÊ CHỦ NGHÈO. Trong khi Đảng đã bỏ biết bao công sức chăm lo nuôi dưỡng giáo dục Châu từ tấm bé, lớn lên Đảng cho Châu đi du học. Chỉ mong có ngày Châu học hành thành tài thì về giúp đỡ Tổ quốc. Nay đất nước tuy còn nghèo, nhưng đối xử với Châu không bạc. Mọi điều kiện vật chất mà Đảng dành cho Châu, là vượt xa mọi tiêu chuẩn của hàng triệu người Việt Nam rồi. Vậy mà Ngô Bảo Châu học ở đâu cái thói mất dạy của bọn tư bản thế?
Cái loại phản bội Tổ quốc, ăn cháo đái bát như Ngô Bảo Châu này khá nhiều. Tiếc là Đảng và nhà nước ta quá nhân từ, chứ đáng lẽ phải tịch thu hộ chiếu, bắt giam, cho những kẻ như vậy đi tù.
Đối với cái bọn tham tiền, mờ mắt, mất gốc, quên cả quê hương Tổ quốc thì phải nghiêm trị. Bọn ấy có tài nhưng không có đức, chỉ là loại vô dụng thôi. Chẳng có gì phải tiếc. Tổ quốc cũng không cần những kẻ ăn cháo đái bát ấy.
Tài liệu tham khảo:
Đọc entry của Ngô Bảo Châu viết về Hà Nội
http://dantri.com.vn/c25/s25-416780/...-ve-ha-noi.htm [dantri.com.vn]
Thời thơ ấu của Ngô Bảo Châu
http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/02/3BA187A5/
Trí thức trẻ vào cuộc (Ngô Bảo Châu chống phá bô xít)
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/foru..._bauxite.shtml [www.bbc.co.uk]
Abel Prize
http://en.wikipedia.org/wiki/Abel_Prize
Nobel Prize
http://en.wikipedia.org/wiki/Nobel_Prize
Fields Medal
http://en.wikipedia.org/wiki/Fields_Medal
http://tnxm.net/t10400-
Subscribe to:
Comments (Atom)