Trong Thiên Long Bát Bộ, Mộ Dung Phục ban đầu xuất hiện như một trang hảo hán: Nam Mộ Dung, Bắc Kiều Phong. Ấy là trong truyện như vậy. Phim làm nhiều lần quá, nên giờ ai xem phim cũng biết Mộ Dung Phục là nguỵ quân tử.
Bởi thế, người ta thương cảm Kiều Phong, yêu quý Hư Trúc, mến mộ Đoàn Dự. Còn Mộ Dung Phục thì bị ghét cay, ghét đắng. Càng ghét hơn khi hắn ta luôn lạnh lùng với Vương Ngữ Yên dẫu nàng luôn yêu thương, chăm sóc hắn mà chẳng được đoái hoài. Có quan tâm thì cũng vì Vương Ngữ Yên như "máy tính xách tay", xách theo bên mình để "truy cập dữ liệu", cần thông tin về bang hội, võ phái gì thì nàng đọc ro ro... Mà không ghét sao được khi hắn lúc nào cũng ném đá dấu tay, bịt mặt giả quân Liêu để ra tay hại Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên vì trong lòng ghen tuông. Với Mộ Dung Phục, ai hơn hắn thì hắn cũng căm phẫn. Con người Mộ Dung toàn những mưu mô xảo quyệt, chuyện gì có lợi là làm, bất chấp thủ đoạn.
Kết cục: Mộ Dung Phục trắng tay.
Bởi thế, người ta thương cảm Kiều Phong, yêu quý Hư Trúc, mến mộ Đoàn Dự. Còn Mộ Dung Phục thì bị ghét cay, ghét đắng. Càng ghét hơn khi hắn ta luôn lạnh lùng với Vương Ngữ Yên dẫu nàng luôn yêu thương, chăm sóc hắn mà chẳng được đoái hoài. Có quan tâm thì cũng vì Vương Ngữ Yên như "máy tính xách tay", xách theo bên mình để "truy cập dữ liệu", cần thông tin về bang hội, võ phái gì thì nàng đọc ro ro... Mà không ghét sao được khi hắn lúc nào cũng ném đá dấu tay, bịt mặt giả quân Liêu để ra tay hại Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên vì trong lòng ghen tuông. Với Mộ Dung Phục, ai hơn hắn thì hắn cũng căm phẫn. Con người Mộ Dung toàn những mưu mô xảo quyệt, chuyện gì có lợi là làm, bất chấp thủ đoạn.
Kết cục: Mộ Dung Phục trắng tay.
Nhưng đáng kiếp không?
Không. Tôi thấy tội nghiệp Mộ Dung Phục. Xét cho cùng, đó là một tay võ công cái thế, sinh ra trong một gia đình danh giá, nhưng cơ đồ đại nghiệp đã sụp đổ. Từ nhỏ đã bị nhồi vào đầu tư tưởng "phục quốc". Mục đích sống trên đời là phục quốc, lấy lại uy danh cho dòng họ. Võ công học được cũng chỉ nhằm mục đích thống trị võ lâm. Hành sự trên giang hồ, làm bao điều cũng chỉ vì lời cha dặn, không thể trái lời. Làm chuyện gì có lợi cho quốc gia (đã mất) thì làm. Khi bọn 36 động, 72 đảo bảo gia nhập, cũng đồng tình. Khi bảo giết trẻ con (thật ra là Thiên sơn đồng lão), giết thì không nỡ, không giết thì khó mà lấy lòng bọn kia, Mộ Dung Phục cứ lưỡng lự. Thật là khổ sở, tiến thoái lưỡng nan.
Đã thế, đại sự chưa xong, há gì chuyện trai gái. Vương Ngữ Yên lẽo đẽo đi theo, chăm lo hầu hạ thế nào cũng vậy, bởi chuyện lớn chưa xong...
Vậy nên, cuối cùng sức người có hạn, Mộ Dung Phục dù có cố gắng tới đâu, nỗ lực cách mấy, số phận an bài, là kẻ thua cuộc đành ngậm ngùi đau đớn. Mà không hẳn, Mộ Dung Phục uất hận vì trời bạc đãi.
Ngược lại là Đoàn Dự. Xét cho cùng chỉ là thằng công tử hám gái, mê chơi. Đọc kinh Phật nhưng thấy gái thì mắt sáng rỡ. Mặt dày lẽo đẽo theo gái đi khắp nơi này nơi khác, bị chửi, bị đuổi, bị xua như tà cũng vẫn kệ, miễn có hơi gái bên cạnh là sướng rồi. Thế mà lại gặp may. Chả có tài cán gì ngoài trò tán gái với bỏ chạy thật nhanh 'lăng ba vi bộ'. May mắn thế nào lại học được 'lục mạch thần kiếm'. Hên nữa, kết bạn được với Hư Trúc, Kiều Phong. Lại may mắn tiếp, khi cả đám con gái, đã tưởng là chị em không lấy được, hoá lại chẳng can hệ gì. Một tên hám gái, ăn chơi trác táng, chỉ biết lông bông không lo chuyện gì vì có cha mẹ lo đầy đủ cả, cuối cùng lại được học đủ thứ võ công thượng thặng, được bao vợ xinh, gái đẹp bu quanh, còn lên làm vua Đại Lý !!!
Nghiệt ngã và trớ trêu thật. Trời sinh ra hai con người, đều mang dòng máu hoàng tộc, nhưng Mộ Dung vì gánh trọng trách nặng nề, từ nhỏ đã bị nhồi vào đầu tư tưởng phục quốc mà ra nông nỗi hóa điên; còn Đoàn Dự chẳng tài cán gì, chỉ ăn chơi sa đọa lại được tất cả.
Là số phận hay là bài học: cứ ăn chơi cho sướng, theo gái mà tán để sống cuộc đời hưởng thụ chứ đừng nuôi mộng lớn mà về tay không?
Bởi thế, càng xem Thiên Long Bát Bộ, càng ghét Đoàn Dự, ghét nụ cười cầu tài, bản mặt chai lỳ cứ trơ trơ đi theo Vương Ngữ Yên tán tỉnh, kể cả khi bạn trai người ta ngay đó, kể cả khi bị xua như xua chó. Thấy thương cho Mộ Dung Phục.