Hoàn toàn ủng hộ bác Trương Nhân Tuấn. Đọc các bài của bác rất hay, viết súc tích, có dẫn chứng đầy đủ với nguồn tư liệu quý, dữ kiện mới, mà không ai có được. Mỗi lần bác Tuấn viết bài mới là chúng tôi ngồi đọc say sưa vì lượng thông tin mới, đáng tin cậy rất nhiều.
Dương Danh Huy không có kiến thức nền tảng về ngành luật mà chỉ biết vật lý hạt nhân. Huy tự mày mò đọc vài quyển sách về Luật biển 1982, rồi cứ tưởng thế là giỏi, ra múa mép rất chướng. Lỗ hổng căn bản không gì bù đắp được, dù cố viết mấy bài tiếng Tây để lòe thiên hạ. Có nhiều chỗ sai căn bản, nhưng do tác giả chưa từng học luật bao giờ nên không biết, cứ lặp đi lặp lại. Với kiến thức chắp vá ấy mà lọt được vào trong chính quyền thì VN banh chành. Bài mới rồi, Huy viết theo kiểu "cứt gà" gì đấy thật sự không xứng đáng với tư cách một người biết chữ, chỉ ngang với dân hàng tôm hàng cá. Cứ nhìn thấy bài của Huy là tôi và bạn bè không đọc.
Phạm Quang Tuấn, Phó giáo sư hóa, lại càng không chuyên về ngành luật, nên chẳng hiểu gì về công pháp, luật biển gì cả. Khả năng ngôn ngữ rất có hạn, đến dịch cái chức danh Vice-Chancellor mà cũng đi dịch là Hiệu Phó thì chứng tỏ trình độ thật tệ lậu, mặc dù ông ta đã sống ở Úc nhiều năm. Đọc cái bản dịch cả Anh lẫn Việt mà người này dịch rồi tung lên bô xít mà tôi cười rụng rún. Sai bét nhè với lối hành văn tiếng Anh đặc trưng kiểu học dốt mà sính chữ. Tranh luận của người này chẳng thấy chứng cứ khoa học đâu, toàn thấy cãi bằng tình cảm. Kiểu này thì các nước tranh chấp kia người ta mừng húm.
Về cái thư của mấy người ký tên gửi cho Philippines, đó là dại dột. Không một ai khôn ngoan lại đi trao số phận của mình vào tay kẻ khác, rồi ngồi đó mà hi vọng người ta sẽ bố thí lòng tốt cho mình. Khi họ công nhận chủ quyền của Philippines đối với Hoàng Nham/Scarborough, tức là cũng phải công nhận lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế của nó. Vùng này đè lên Trường Sa của Việt Nam. Philippines mừng như bắt được vàng khi thấy có mấy anh dở hơi ở VN công nhận chủ quyền của mình, nên vội vàng cho đăng ngay trên trang nhất báo thủ đô. Cả thế giới 6 tỉ người, chẳng ai công nhận chủ quyền của Philippines có cái gì ở đó cả, trừ mấy anh Việt Nam kia.
Ai nói thư của người dân thì không giá trị là ngây thơ. Philippines đang là kẻ tranh chấp với VN tại Trường Sa. Phi tuyên bố hầu hết các đảo mà VN nắm giữ là thuộc chủ quyền của Phi, nhưng bị "VN chiếm bất hợp pháp". Bộ máy tuyên truyền của Phi khi cần đối đầu với VN, sẽ hét ầm lên rằng: "Người VN, trí thức VN đã công nhận chủ quyền của Philippines tại Trường Sa rồi, sao nhà nước VN cứ cố đấm ăn xôi muốn ăn cắp biển đảo của Phi mãi thế?".
Hành động của những phần tử ký tên vào lá thư đó chính là hành động bán nước vì ngu dốt. Không một ai trong số họ hiểu gì về bản chất của Phi, về tham vọng của Phi, pháp luật của Phi đã quy định rõ đối với Hoàng Nham/Scarborough là thế nào. Họ chỉ muốn thỏa mãn thói háo danh của mấy anh già hết thời muốn làm điều gì để thiên hạ chú ý. Nhưng việc làm của họ gây hại cho Tổ quốc. Lá thư đó về bản chất không khác gì công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng, đó là do dốt nát cộng với ngây thơ chính trị dẫn đến hậu quả khôn lường: sự bán nước vì ngu dốt. Lá thư đó là LÁ THƯ BÁN NƯỚC.
Đất đai, biển đảo có được là do tổ tiên đã bảo vệ bằng máu, để lại cho ngày hôm nay. Không kẻ nào được phép dâng cho ngoại bang dưới bất kỳ chiêu bài nào. Số phận của VN phải do VN tự định đoạt lấy. Không thể ngu xuẩn đến mức dâng biển đảo của tổ tiên rồi "xin giặc rủ lòng thương" như thế được.
Những kẻ như Phạm Quang Tuấn, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Xuân Diện ... hôm nay đi vào lịch sử, ô danh muôn đời vì hành động bán nước ngu xuẩn này.