Search This Blog

Saturday, December 11, 2010

Đoàn Dự và Mộ Dung Phục

Trong Thiên Long Bát Bộ, Mộ Dung Phục ban đầu xuất hiện như một trang hảo hán: Nam Mộ Dung, Bắc Kiều Phong. Ấy là trong truyện như vậy. Phim làm nhiều lần quá, nên giờ ai xem phim cũng biết Mộ Dung Phục là nguỵ quân tử.

Bởi thế, người ta thương cảm Kiều Phong, yêu quý Hư Trúc, mến mộ Đoàn Dự. Còn Mộ Dung Phục thì bị ghét cay, ghét đắng. Càng ghét hơn khi hắn ta luôn lạnh lùng với Vương Ngữ Yên dẫu nàng luôn yêu thương, chăm sóc hắn mà chẳng được đoái hoài. Có quan tâm thì cũng vì Vương Ngữ Yên như "máy tính xách tay", xách theo bên mình để "truy cập dữ liệu", cần thông tin về bang hội, võ phái gì thì nàng đọc ro ro... Mà không ghét sao được khi hắn lúc nào cũng ném đá dấu tay, bịt mặt giả quân Liêu để ra tay hại Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên vì trong lòng ghen tuông. Với Mộ Dung Phục, ai hơn hắn thì hắn cũng căm phẫn. Con người Mộ Dung toàn những mưu mô xảo quyệt, chuyện gì có lợi là làm, bất chấp thủ đoạn.

Kết cục: Mộ Dung Phục trắng tay. 

Nhưng đáng kiếp không?

Không. Tôi thấy tội nghiệp Mộ Dung Phục. Xét cho cùng, đó là một tay võ công cái thế, sinh ra trong một gia đình danh giá, nhưng cơ đồ đại nghiệp đã sụp đổ. Từ nhỏ đã bị nhồi vào đầu tư tưởng "phục quốc". Mục đích sống trên đời là phục quốc, lấy lại uy danh cho dòng họ. Võ công học được cũng chỉ nhằm mục đích thống trị võ lâm. Hành sự trên giang hồ, làm bao điều cũng chỉ vì lời cha dặn, không thể trái lời. Làm chuyện gì có lợi cho quốc gia (đã mất) thì làm. Khi bọn 36 động, 72 đảo bảo gia nhập, cũng đồng tình. Khi bảo giết trẻ con (thật ra là Thiên sơn đồng lão), giết thì không nỡ, không giết thì khó mà lấy lòng bọn kia, Mộ Dung Phục cứ lưỡng lự. Thật là khổ sở, tiến thoái lưỡng nan.

Đã thế, đại sự chưa xong, há gì chuyện trai gái. Vương Ngữ Yên lẽo đẽo đi theo, chăm lo hầu hạ thế nào cũng vậy, bởi chuyện lớn chưa xong...

Vậy nên, cuối cùng sức người có hạn, Mộ Dung Phục dù có cố gắng tới đâu, nỗ lực cách mấy, số phận an bài, là kẻ thua cuộc đành ngậm ngùi đau đớn. Mà không hẳn, Mộ Dung Phục uất hận vì trời bạc đãi.

Ngược lại là Đoàn Dự. Xét cho cùng chỉ là thằng công tử hám gái, mê chơi. Đọc kinh Phật nhưng thấy gái thì mắt sáng rỡ. Mặt dày lẽo đẽo theo gái đi khắp nơi này nơi khác, bị chửi, bị đuổi, bị xua như tà cũng vẫn kệ, miễn có hơi gái bên cạnh là sướng rồi. Thế mà lại gặp may. Chả có tài cán gì ngoài trò tán gái với bỏ chạy thật nhanh 'lăng ba vi bộ'. May mắn thế nào lại học được 'lục mạch thần kiếm'. Hên nữa, kết bạn được với Hư Trúc, Kiều Phong. Lại may mắn tiếp, khi cả đám con gái, đã tưởng là chị em không lấy được, hoá lại chẳng can hệ gì. Một tên hám gái, ăn chơi trác táng, chỉ biết lông bông không lo chuyện gì vì có cha mẹ lo đầy đủ cả, cuối cùng lại được học đủ thứ võ công thượng thặng, được bao vợ xinh, gái đẹp bu quanh, còn lên làm vua Đại Lý !!!

Nghiệt ngã và trớ trêu thật. Trời sinh ra hai con người, đều mang dòng máu hoàng tộc, nhưng Mộ Dung vì gánh trọng trách nặng nề, từ nhỏ đã bị nhồi vào đầu tư tưởng phục quốc mà ra nông nỗi hóa điên; còn Đoàn Dự chẳng tài cán gì, chỉ ăn chơi sa đọa lại được tất cả.

Là số phận hay là bài học: cứ ăn chơi cho sướng, theo gái mà tán để sống cuộc đời hưởng thụ chứ đừng nuôi mộng lớn mà về tay không?

Bởi thế, càng xem Thiên Long Bát Bộ, càng ghét Đoàn Dự, ghét nụ cười cầu tài, bản mặt chai lỳ cứ trơ trơ đi theo Vương Ngữ Yên tán tỉnh, kể cả khi bạn trai người ta ngay đó, kể cả khi bị xua như xua chó. Thấy thương cho Mộ Dung Phục.

Nhận xét về Mộ Dung Phục và Đoàn Dự

Truyện kiếm hiệp Kim Dung, mấy ai mà không yêu thích. Và mỗi lần ngồi đọc tiểu thuyết Kim Dung, lại thấy nhiều điều tâm đắc. Trong một lần tự hỏi, nếu phải nhận xét về Đoàn Dự và Mộ Dung Phục trong một câu, thì phải nhận xét thế nào?

Cố nhiên có thể nêu ra vô số nhận xét, rằng Đoàn Dự là một chàng trai chung tình, là người tốt, người nghĩa hiệp, còn Mộ Dung Phục là độc ác, ích kỷ, tiểu nhân…

Tất cả những nhận xét ấy đều đúng. Nhưng nếu chỉ có vậy, thì ý nghĩa sâu xa trong hai nhân vật này thì chưa lĩnh hội được, vì Kim Dung gởi gắm nhiều triết lý cuộc sống sâu xa hơn thế.

Đạo Phật có một triết lý sâu sắc là “sắc sắc không không”, ý nghĩa của nó có thể rất thâm thúy và khó hiểu. Nói một cách dân dã, ý nghĩa là “có có không không” để diễn tả sự ‘không’ và ‘có’, một quan niệm tương đối. Có mà không, không mà có, khó lường lắm thay.

Triết học gia cổ đại của Hi Lạp Socrates có câu nói nổi tiếng là: "Tôi chỉ biết một điều, là tôi không biết gì cả". Người thông minh nhất là người tự nhìn nhận mình không biết gì cả. Trong trường hợp đó, ông “có” rất nhiều. Đó cũng là một phần nào của ý nghĩa “sắc sắc không không” trong Phật học

Trở lại với bộ truyện Thiên Long Bát Bộ, thông điệp “sắc sắc không không” được tác giả chuyển tải hoàn chỉnh trong hai nhân vật đối lập chính – tà, là Đoàn Dự và Mộ Dung Phục. Đây là hai nhân vật xuyên suốt của bộ truyện và tham dự nhiều mâu thuẫn ân oán.

Bây giờ ta hãy xem họ có gì, và không có gì? Tại sao họ không có mà tác giả cho là có và ngược lại.

Mộ Dung Phục là con trai độc nhất của Mộ Dung Bác, là dòng dõi quý tộc của nước Đại Yên đã bị diệt vong. Mộ Dung Bác một đời muốn khôi phục lại nước Yên và gia tộc của mình nên đã nghĩ ra những mưu mô xảo quyệt, gây chiến tranh thù địch giữa các thế lực Trung Nguyên và các quốc gia lân cận. Ông chết đi (sau này mới biết là chết giả) khi sự nghiệp khôi phục Yên quốc còn giang dỡ. Tất cả đại nghiệp của gia tộc đặt lên vai chàng trai Mộ Dung Phục.

Như vậy, cái có của mộ Dung phục là tiếng tăm, danh gia vọng tộc, là con nhà quý phái. Điều này không phải tự nhiên mà người ta có được. Tự hào lắm thay!

Mộ Dung Phục là một chàng trai anh tuấn, luận về võ công và danh tiếng sánh ngang với Kiều Phong, chính vì vậy mà giang hồ có câu 'Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung’. Quả thật nhà Mộ Dung không phải là hư danh, bởi vì Mộ Dung Phục có môn võ là dùng võ người để đánh người, bởi vậy biết bao cao thủ đều phải chịu thất bại.

Như vậy, Mộ Dung Phục có cả thực tài và tiếng tăm lừng lẫy.

Mộ Dung Phục còn có hồng nhan tri kỷ là Vương Ngữ Yên, người xinh đẹp bội phần, thông minh tuyệt đỉnh, và hết lòng vì chàng. Vương Ngữ Yên tuy không thích chuyện quốc gia đại sự, nhưng ép mình đọc sách võ công để giúp ích cho Mộ Dung Phục. Quả thật, những khi Mộ Dung Phục gặp khó khăn trong võ học thì đều được cô gái này giúp đỡ.

Mộ Dung Phục lại có những thuộc hạ tài giỏi, và trung thành. Đó là Bao Bất Đồng và Phong Ba Ác cũng nổi tiếng khắp thiên hạ.

Đầu truyện, Kim Dung cũng ưu ái kể về lại lịch của Mộ Dung Phục một cách kỹ lưỡng và rõ ràng, ngay cách xuất hiện của chàng không phải tầm thường mà qua những lời kể của những nhân vật, rồi mới đường đường xuất hiện khiến cho người đọc có cảm nhận tốt về nhân vật này.

Chính vì vậy Mộ Dung Phục cho rằng mình có tất cả, chàng nói: “Không nam nam bắc bắc gì cả, trên đời này chỉ có Mộ Dung Phục ta”. Tuy vậy, chưa khôi phục được Yến quốc, nhưng lại đối xử với người khác như là bề trên đối xử với bề dưới, nhỏ nhen ích kỷ. Mộ Dung Phục cũng không coi trọng tình yêu của Vương Ngữ Yên, mà dùng cô giống như là con bài của mình.

Cuối cùng, Mộ Dung Phục vì cái háo danh đó mà làm hại mình, trở thành người điên, bởi vì tham vọng quá mà hóa rồ. Ngay cả người trước đây yêu thương mình cũng ra đi.

Trong khi đó, Đoàn Dự xuất hiện tưởng chừng như không có gì. Tuy xuất thân là Vương gia nước Đại Lý, nhưng Đoàn Dự không chịu học võ công, nên bản lãnh tầm thường, tính tình hiền lành, và đi đâu cũng bị người khác chê bai ức hiếp cho là ngờ nghệch (lời của Vương Ngữ Yên).

Lại còn bị nhà sư Cưu Ma Trí ức hiếp đi lên phía Bắc lưu lạc giang hồ, đi đâu người ta cũng coi chàng là chẳng đáng để coi trọng.

Nhưng tất cả trên hết, Đoàn Dự có một tấm lòng đối tốt – hết lòng với mọi người, một tinh thần hiệp nghĩa, và một mối tình chung thủy với Vương Ngữ Yên, một tấm lòng xả thân vì bạn bè…

Kể từ lúc gặp Mộ Dung Phục, chàng luôn kính phục Mộ Dung Phục, và tự trách bản thân mình kém tài nên không được Vương Ngữ Yên để ý tới.

Nhưng nhìn kỹ ra, Đoàn Dự là người yêu thương Vương Ngữ Yên cao độ, và nhiều lần xả thân vì tình yêu, không toan tính. Vì yêu Vương Ngữ Yên mà chàng nhiều lần cứu cả Mộ Dung Phục, kẻ tình địch của mình.

Trong trận chiến Thiếu Lâm Tự, Đoàn Dự đã lột xác, cái không trong người mất đi, trở thành cái có. Chính Đoàn Dự ban đầu cũng nghĩ rằng mình không đủ bản lĩnh đối đầu với Mộ Dung Phục, và khi ở trong thế đường cùng, mới dùng sở trường để đánh trả. Một trận huyết chiến với Mộ Dung Phục đã thấy rõ tài năng cũng như bản chất hiệp nghĩa cao thượng của Đoàn Dự. Trong khi đó, Mộ Dung Phục đã thể hiện rõ là một tên độc ác, tiểu nhân, không từ thủ đoạn để thực hiện mưu đồ của mình…

Sự đời “sắc sắc không không” là vậy. Mộ Dung Phục tuy bề ngoài có tất cả, nhưng bản chất bên trong lại không có gì, vậy mà lại lấy cái “không”, làm cái “có”, và tưởng rằng mình có tất cả. Từ đó có những hành động và suy nghĩ không được lòng người. Trịch thượng, cao ngạo, tiểu nhân không từ thủ đoạn và không có tình người.

Trong khi đó, Đoàn Dự bề ngoài có vẻ không có gì, nhưng lại có tất cả, có một gia đình hạnh phúc, có tuyệt chiêu “Lục Mạch Thần Kiếm’, có cả một trái tim yêu thương, có một tấm lòng nghĩa hiệp. Đoàn Dự lấy cái “không có gì” của mình để xử thế. Cuối cùng hóa ra được rất nhiều.

Mộ Dung Phục tưởng có mà hóa ra lại không. Còn Đoàn Dự tưởng không có mà loại hóa ra có …

Không ai là có tất cả, cũng như không ai là không có gì. Cái có chỉ là ảo ảnh và hư danh, còn cái không mới là thực. Sống khiêm tốn, lấy cái chân thành làm trọng, mới chính là có rất nhiều vậy.

Friday, November 19, 2010

Thưởng ngoạn cảnh đẹp của thác Đức Thiên

Thác Đức Thiên nằm ở thị trấn Thạc Long, huyện Đại Tân khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, vùng biên giới Trung Việt, là một thác nước lớn thứ nhì thế giới và thác nước xuyên quốc gia lớn nhất châu Á. Xin mời bạn cùng đến thưởng ngoạn cảnh đẹp của thác nước Đức Thiên, cũng như chứng kiến tình hữu nghị Trung Việt núi sông liền một dải.

http://datviet.free.fr/images/ai%20nam%20quan%20010.jpg
Bên phải là thác Đức Thiên, bên trái  là thác Bản Giốc

Thác Đức Thiên bắt nguồn từ sông Quy Xuân, huyện Tịnh Tây, tỉnh Quảng Tây Trung Quốc, quanh năm đầy nước, dòng sông sau khi chảy vào Việt Nam lại quay trở lại Quảng Tây, khi chảy qua làng Đức Thiên huyện Đại Tân thì đổ xuống vực sâu tạo thành thác nước, nó nối liền với thác Bản Giốc của Việt Nam, trông chẳng khác nào hai chị em thân thiết. Thác Đức Thiên nằm ngang biên giới hai nước Trung Việt, hình thành ba bậc, rộng hơn 100 mét, độ chênh lệch gần 50 mét, phong cảnh vô cùng tráng lệ, được bầu là "Thác nước đẹp nhất TQ" trong hoạt động bình chọn "Nơi đẹp nhất TQ" do tạp chí "Địa lý quốc gia TQ" tổ chức vào tháng 10 năm 2005.

Theo người hướng dẫn giới thiệu, thác Đức Thiên bốn mùa cảnh vật khác nhau: Khi bước vào mùa xuân, hai bên bờ sông Quy Xuân hoa Mộc Miên nở rộ, thác Đức Thiên chẳng khác nào dải lục trắng là lượn giữa muôn hoa đỏ rực. Đến mùa hè thì tiếng thác nước ầm ầm vang dội, khí thế mạnh như dòng lũ. Mùa thu thì ruộng bậc thang trên đồi ở hai bên thác nước một màu vàng ối, dòng nước trở nên trong vắt. Đến mùa đông thì mực nước hạ thấp, dòng nước trở nên phẳng lặng, thanh tú. Tóm lại, từ tháng 7 đến tháng 9 hàng năm thì mực nước dâng cao, thác nước ngời ngợi khí thế bàng bạc, đây chính là mùa vàng kim ngoạn cảnh thác nước.

http://a9.vietbao.vn/images/vn901/xa-hoi/11157568-5.jpg

Đến du lịch khu phong cảnh thác nước, ngoài ngắm phong cảnh tươi đẹp của thác nước ra, du khách còn có thể đến một số khu cảnh quanh đó, như sông Hắc Thủy chẳng hạn, nó cũng bắt nguồn từ huyện Tịnh Tây Quảng Tây, hai bên bờ sông non xanh trùng điệp, cổ thụ vươn cao trọc trời, núi đá hình thù quái dị v v. Do đỉnh núi hai bên bờ ngả bóng trên mặt nước xanh biếc thành ra màu đen, nên người ta mới gọi con sông này là Hắc Thủy Hà. Gần thác Đức Thiên còn có một phong cảnh đồng quê Minh Sĩ được gọi là "Tiểu Quế Lâm", hai bên bờ sông đều là lũy tre và nếp nhà dân, xa xa thấp thoáng bóng người đồng áng và trẻ chăn trâu, bầu không khí thật đậm đà bản sắc đồng quê phương nam trù phú.

http://ngthuy.jcapt.com/img1/store/images1948096_0ewqtr.jpg

Đặc sắc du lịch lớn nhất của khu phong cảnh thác Đức Thiên vẫn là phong cảnh tươi đẹp của miền biên giới. Trên sông Quy Xuân phía dưới thác Đức Thiên, du khách sẽ nhìn thấy những chiếc bè tre của những người buôn bán Việt Nam rao bán thuốc lá, nước hoa, thực phẩm v v, nhưng muốn thực sự cảm nhận tình hình biên mậu Trung Việt, thì hãy đến thị trường cột mốc biên giới của khu phong cảnh thác Đức Thiên. Thị trường này nằm trên đường biên giới Trung Việt, chính giữa có một cột mốc biên giới số 53 được dựng vào thời nhà Thanh, trên đồi xung quanh cột mốc này có dựng khá nhiều lều lán sạp hàng, tuy có phần thô sơ nhưng rất náo nhiệt.

Cháu gái rao bán hàng này tên là Nông Thị Lan 12 tuổi, nay nhân nghỉ hè ra đây bán hàng giúp cha mẹ, sạp hàng của cháu bày bán nào bánh đậu xanh, thuốc lá, nước hoa, đồ mỹ nghệ v v. Cháu nói với chúng tôi rằng, thị trường này có người bán hàng xén Quảng Tây, cũng có người Việt Nam trên vùng biên giới, tại đây du khách sẽ mua được hàng Việt Nam vừa tốt vừa rẻ.

http://www.odctravel.com.vn/images/upload/News/Dong-Tay%20Bac/ban%20gioc.jpg

Thực ra, du khách đến thác Đức Thiên, ngoài thưởng du ngoạn phong cảnh tươi đẹp ra, họ còn cảm nhận được hai nước Trung Việt đích thực núi sông liền một dải, bởi đứng bên bờ sông Quy Xuân, thì sẽ nhìn thấy nhiều lều lán của người Việt Nam ở bờ bên làm dịch vụ du lịch, và từ tay những người buôn hàng xén Việt Nam này, du khách có thể mua được hàng hóa Việt Nam chính tông. Một nữ du khách người Quảng Đông nói: "Phong cảnh ở đây thật tráng lệ, đặc điểm lớn nhất là thác nước rất rộng, hai thác nước nối liền với nhau đã gây cho ta một cảm giác rất dễ chịu, đó chính là núi liền sông, nhà nước liền với nhà nước, hữu nghị nối liền với hữu nghị".

http://vietnamese.cri.cn/561/2009/09/22/1s128593.htm

Thursday, November 18, 2010

Tử Cấm Thành - Ký ức vàng son

Tử Cấm Thành được biết đến là khu phức hợp rộng lớn nhất trong số các công trình lịch sử còn nguyên vẹn trên thế giới, gồm 800 công trình với 9.000 phòng. Đây là một ốc đảo yên tĩnh tọa lạc ngay giữa kinh thành náo nhiệt của Trung Quốc, Bắc Kinh. Với lối kiến trúc đặc trưng của Trung Hoa và nét cổ kính lâu đời, Tử Cấm Thành đã thu hút hàng triệu khách du dịch đến tham quan mỗi năm.

http://travel.ivivu.info/vietnam/Du_lich/Thoi_su_du_lich/0806/Tu_Cam_Thanh__Ky_uc_vang_son/Thumbnails/4_thoi_su_du_lich_Tu_Cam_Thanh__Ky_uc_vang_son_0.jpg

Trong hơn 500 năm, từ lúc hoàn tất năm 1421 cho đến năm 1925, khi trở thành một Bảo tàng viện, Tử Cấm Thành vừa là trung tâm hành chính của Chính phủ, vừa là tư dinh của 24 hoàng đế nhà Minh và Thanh, ngày nay Tử Cấm Thành là bảo tàng viện lớn nhất trên thế giới, là nơi cất giữ báu vật nghệ thuật quan trọng nhất của Trung Quốc như về cổ vật và hội họa.

http://honvietquochoc.com.vn/HonViet/files/fa/faea7802-a2e2-496d-adf6-1b8482312be7.jpg

Cố Cung xưa kia gọi là Tử Cấm Thành. Chữ “Tử” có nghĩa là “màu tím”, lấy ý theo thần thoại: Tử Vi Viên ở trên trời là nơi ở của Trời, Vua là con Trời nên nơi ở của Vua cũng gọi là Tử, Cấm Thành là khu thành cấm dân thường ra vào. Đây là cung điện của 24 đời vua thuộc 2 triều đại Minh - Thanh từ Minh Vĩnh Lạc (1421) 296 năm đến thời Thanh mạt (1911) 267 năm.

http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/10/02/0530310201005ForbiddenCity.jpg
Toàn cảnh Tử Cấm Thành

Bố cục của Cố Cung được xây dựng trên 1 khu đất rộng hình chữ nhật, diện tích khoảng 720.000m2. Cố Cung gồm có: 5 triều đình, 17 điện, trong đó có 8 dinh cơ và khoảng 9.000 phòng. Xung quanh có tường thành cao 10m bao bọc, ven ngoài tường có hào nước rộng 52m. Bốn góc thành có 4 tháp canh, 4 mặt thành có 4 cửa ra vào đối diện nhau: Ngọ Môn, Thần Vũ Môn, Đông Hoa Môn, Tây Hoa Môn. Các kiến trúc quan trọng của Cố Cung đều nằm trên một đường trục Nam - Bắc ở chính giữa. Hai bên là các kiến trúc phụ đối xứng nhau.

Cửa Ngọ Môn

Ngọ Môn là cửa chính để vào Cố Cung nằm ở phía Nam trên trục chính. Ngọ Môn được xây dựng theo kiểu hình chữ U, phía dưới là khối tường thành dày và cao, có trổ 5 cửa vòm. Bên trên xây 1 toà điện lớn 9 gian ngay mặt chính, 4 góc hình chữ U xây 4 điện vuông. Năm toà điện này đều 2 tầng, mái được nối với nhau bằng hành lang cửa sổ có mái che. Ngọ Môn còn có tên là Ngũ Phượng Lầu. Các kiến trúc trong Cố Cung chiếu theo tính chất sử dụng được phân thành 2 khu vực: ngoại triều và nội đình.

Ngoại triều: là nơi cử hành các đại lễ, chủ yếu bao gồm quần thể kiến trúc lớn: điện Thái Hoà, Trung Hoà, Bảo Hoà (gọi là Tiền Tam điện) trên trục chính và 4 nhóm kiến trúc giáp ngoài đối xứng với nhau. Khi vào cửa Ngọ Môn, trước mặt là 1 quảng trường có con sông Kim Thuỷ chảy ngang qua hình dây cung. Chính giữa có 5 chiếc cầu bằng đá trắng lớn, hai bên cầu và hai bên sông đều có lan can bằng đá trắng.

Cửa Thái Hoà

Đây là cửa lớn của 3 điện lớn ở Tử Cấm Thành, đằng trước có 7 gian dựng trên 1 nền đá cao. Ở 2 bên phía trước có con sư tử đồng ngồi ở bệ đá. Cách bố trí để 2 con sư tử trước cửa nhằm làm tôn thêm vẻ uy nghiêm của kiến trúc và sức mạnh của Thiên triều.

Trước Thiên An Môn và trước cửa các kiến trúc quan trọng khác của Tử Cấm Thành đều có đặt sư tử đá và cách bài trí theo 1 kiểu cách nhất định. Tức là bên trái cửa có con sư tử đực đạp chân lên quả cầu, phía phải là sư tử mẹ đang vui đùa với sư tử con. Vua Thuận Trị nhà Thanh lần đầu tiên vào quan nội, khi tiến vào Tử Cấm Thành đã cho cử hành nghi lễ ban chiếu chỉ đầu tiên của nhà vua tại cửa Thái Hoà.

Điện Thái Hoà

Điện Thái Hoà là ngôi điện quan trọng nhất của Tử Cấm Thành, không chỉ vì vị trí của nó ở trung tâm Tử Cấm Thành mà về hình thể kiến trúc, về trang trí và các mặt khác đều đứng hàng đầu trong quần thể kiến trúc đó.

Điện Thái Hoà có 11 gian, cao 26,9m tính từ mặt đất lên nóc điện. Đây là công trình kiến trúc số một thời xưa còn giữ lại. Điện Thái Hoà là công trình quan trọng bậc nhất nên toàn bộ mái lợp bằng ngói lưu ly màu vàng. Khi mặt trời rọi xuống, từ mái điện phản chiếu lên ánh hào quang sáng chói. Toàn bộ tường và cửa sổ màu đỏ dưới nền màu trắng trông thật rực rỡ. Trên nóc điện, ở 2 phía có đắp 2 đầu rồng cao 3m và dọc theo nóc điện có đắp một loạt những con vật nhỏ dáng vẻ như đang di động. Các cửa ra vào và cửa sổ đều có những mảng hoa văn.

Trong điện Thái Hoà có 6 cây cột giữa sơn son thếp vàng với hình những con rồng vàng lượn khúc. Ở trần nhà, trên đầu 6 cây cột được thiết kế tạo dáng như hình 1 cái giếng hình vuông rồi dần dần thu nhỏ lại, từ hình vuông chuyển thành hình bát giác và trên cùng vẽ hình một con rồng lượn khúc mặt nhìn xuống dưới, phía trước là một khối thủy tinh hình tròn. Bệ rồng của nhà vua là 1 ngai vàng đặt trên bục gỗ dưới cây cột vàng. Đằng sau ngai vàng là chiếc bình phong 7 cánh, phía trước bình phong có bày nhang án, lư hương, chim công… Nếu cho điện Thái Hoà là trung tâm của Tử Cấm Thành, thì bệ rồng phải là trung tâm.

Trang trí ở điện Thái Hoà phần lớn là hoa văn hình rồng. Người Hán coi rồng là tượng trưng cho dân tộc Trung Hoa. Ở điện Thái Hoà, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, người ta cộng lại tất cả có 12.654 hình con rồng uốn lượn trong mọi tư thế.

Điện Trung Hoà và điện Bảo Hoà

Điện Trung Hoà là nơi để vua chuẩn bị trước khi tới điện Thái Hoà ngự triều, diện tích hơi nhỏ, bài trí cũng đơn giản. Điện Bảo Hoà là nơi cử hành ngự thi, tức là các khoá sinh thi đậu Tiến sĩ ở các nơi được gọi đến điện Bảo Hoà để vua đích thân khảo tra lại lần cuối cùng, nên nơi đây có diện tích rộng, được xây dựng và trang hoàng lộng lẫy.

Điện Bảo Hoà có 9 gian, còn điện Trung Hoà hình vuông, rộng 5 gian. Cả 3 ngôi điện: Thái Hoà, Trung Hoà và Bảo Hoà đều lợp bằng ngói lưu ly màu vàng, cửa sổ màu đỏ cùng trên nền màu trắng nhưng về khối hình thì 2 lớn 1 nhỏ, mái của 3 ngôi điện khác nhau họp thành 1 quần thể kiến trúc hài hoà, phong phú, đa dạng.

Cung Càn Thanh

Đây là cung lớn ở phía sau Tử Cấm Thành, nơi ở của nhà Vua và Hoàng Hậu. Ở đây còn là nơi vua tiếp kiến các đại thần và giải quyết công việc hàng ngày. Sau khi lên ngôi, vua Ung Chính (nhà Thanh) dời nơi ở đến điện Dưỡng Tâm nằm ở phía Tây, nên cung Càn Thanh được nhà vua dùng làm nơi giải quyết công việc triều chính, tiếp kiến đại thần, hội kiến với sứ thần ngoại quốc nên trang trí cũng đơn giản.

Phía trên nơi vua ngồi có treo bức đại tự với 4 chữ “Chính Đại Quang Minh”. Các hoàng đế Trung Quốc lên cầm quyền bằng chế độ truyền ngôi cho nhau, nên lúc vua còn sống phải công bố rõ ràng ai sẽ là người kế vị tiếp nối sau khi vua băng hà.

Điện Giao Thái, cung Khôn Ninh

Cung Khôn Ninh đời Minh và đầu đời Thanh là nơi ở của Hoàng Hậu. Sau này bên trong chia làm 2 phần: phía Đông, Hoàng đế dùng làm nơi động phòng sau buổi kết hôn, phía Tây làm nơi cúng lễ. Ở vào khoảng giữa 2 cung Càn Thanh và Khôn Ninh có điện Giao Thái hình vuông, quy mô không lớn, là nơi để Hoàng Hậu tiếp đón Hoàng thân Quốc thích đến chào mừng nhân ngày Lễ, Tết. Nó được trang trí có hoa văn rồng và hoa văn phượng xen lẫn nhau. Rồng tượng trưng nhà vua, còn Phượng tượng trưng hoàng hậu.

Ngự Hoa Viên (vườn Thượng Uyển)

Phần phía sau cùng ở Tử Cấm Thành là Ngự Hoa Viên mà trong các sách Việt Nam thường gọi là Vườn Thượng Uyển. Đó là vườn hoa trong cung đình. Ngự Hoa Viên có diện tích rộng chừng 11.000m2, có đình, đài, lầu, các. 

http://i17.photobucket.com/albums/b66/nnlinh_tsqt/Tourist/China/di-hoa-vien-01.jpg

Về thực vật, ngoài các cây vốn sinh trưởng ở miền Bắc Trung Quốc, ở đây còn tuỳ theo thời tiết từng mùa trồng xen vào những bồn hoa, cây cảnh phương Nam và từ khắp nơi trong nước gửi về tiến vua những mẫu hình đá quý, những hòn non bộ được trưng bày trong vườn làm cho Ngự Hoa Viên có một cảnh sắc hoà đồng với thiên nhiên, hoàn toàn khác biệt với cảnh nguy nga tráng lệ của quần thể các cung điện phía trước.

Điện Dưỡng Tâm

Điện Dưỡng Tâm không nằm ở trục chính giữa của Tử Cấm Thành mà là ở phía Tây, phần Hậu tẩm. Điện vốn là nơi ở của Hoàng Thái Hậu, đến đời vua Ung Chính nhà Thanh thì dùng làm nơi ăn nghỉ của nhà vua, còn là nơi tiếp kiến các đại thần, giải quyết công việc thường nhật, nên ở giữa điện không có ngai vàng.

Đông Noãn Các trong điện cũng là nơi nhà vua và đại thần nghị sự. Thời vua Đồng Trị nhà Thanh, do bà mẹ là Từ Hy Thái hậu chuyên quyền, nên mỗi lần Nhà vua nghị bàn giải quyết công việc quốc gia thì Hoàng đế ngồi trên ngự kỷ ở Đông Noãn Các, phía sau ghế vua ngồi có 1 tấm màn rủ là 2 bà Đông, Tây Thái hậu ngồi nhiếp chính (huấn dụ). Trên thực tế, Đồng Trị chỉ là ông vua bù nhìn, còn mọi việc triều chính điều hành đều do Từ Hy thái hậu định đoạt.

Uy nghi, huyền bí mà vẫn mang vẻ đẹp hài hòa đăng đối hữu tình, Tử Cấm Thành, một công trình đồ sộ và hoành tráng, một bức tranh vẽ nên quá khứ trong dáng vẻ lộng lẫy nguy nga, một biểu tượng của nước Trung Hoa hùng mạnh thực sự là một điểm đến đầy thú vị đối với bất kỳ ai đặt chân đến đất nước này.

http://www.ivivu.com/Du_lich/Thoi_su_du_lich/0806/Tu_Cam_Thanh__Ky_uc_vang_son/

Thượng Hải

Những tòa nhà cao chọc trời, khu mua sắm xa hoa, hay quầy hạt dẻ nóng nghi ngút khói giữa phố, hoặc cửa hàng bán đồ hiệu nhái, thành phố Thượng Hải muôn vẻ.
Thượng Hải với những tòa nhà cao chọc trời nhìn từ trên 
cao trong một sáng mù sương.
Thượng Hải với những tòa nhà cao chọc trời nhìn từ trên cao trong một sáng mù sương.
Khu vực trung tâm thành phố hiện đại với số lượng cửa hàng
 thời trang phong phú, giải trí …là nơi rất được ưa chuộng để lui tới 
của giới trẻ.
Khu vực trung tâm thành phố hiện đại với số lượng cửa hàng thời trang phong phú, giải trí …là nơi rất được ưa chuộng để lui tới của giới trẻ.
- Giới trẻ ở Thượng Hải dường như có cuộc sống ảnh hưởng 
từ văn hóa phương Tây trong thời gian gần đây. Những cử chỉ âu yếm nhau 
nơi công cộng không phải là khó gặp.
Giới trẻ ở Thượng Hải dường như có cuộc sống ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây trong thời gian gần đây. Những cử chỉ âu yếm nhau nơi công cộng không phải là khó gặp.
Thiếu nữ săm dòng chữ lên vai mải mê theo điệu nhạc trên 
sân khấu trong một vũ trường ở Thượng Hải.
Thiếu nữ săm dòng chữ lên vai mải mê theo điệu nhạc trên sân khấu trong một vũ trường dành cho những thanh niên nhà giàu ở Thượng Hải.
Dù Thượng Hải là một thành phố được cho là hiện đại nhưng 
trên đường phố vẫn có thể bắt gặp những điều rất bình dị, thân quen đối 
với người Việt Nam. Bán rong hạt dẻ nóng, món khoái khẩu đặc trưng Trung
 Hoa.
Dù Thượng Hải là một thành phố được cho là hiện đại nhưng trên đường phố vẫn có thể bắt gặp những điều rất bình dị, thân quen đối với người Việt Nam. Trong ảnh là quầy bán rong hạt dẻ nóng nghi ngút khói, món khoái khẩu đặc trưng Trung Quốc.
Một người đàn ông đi thu mua phế liệu trong thành phố.
Một người đàn ông đi thu mua phế liệu trong thành phố.
Một cụ già ngồi co ro trước tấm biển quảng cáo lớn của 
trung tâm mua sắm hàng hiệu.
Một cụ già ngồi co ro trước tấm biển quảng cáo lớn của trung tâm mua sắm hàng hiệu.
Gánh hàng hoa rong giữa thành phố sôi động.
Người bán hàng hoa rong giữa thành phố sôi động.
Những trang phục truyền thống của Trung Hoa được cải tiến 
và đặc biệt rất được khách du lịch ưa thích.
Những trang phục truyền thống của Trung Hoa được cải tiến và đặc biệt rất được khách du lịch ưa thích.
một đặc trưng khác là hàng nhái những thương hiệu cao cấp 
được bày bán công khai tại những khu vực du lịch. 

Hộp bút Monblanc này có giá bán 12 USD trong khi đồ xịn lên tới xấp xỉ 
cả ngàn USD.
Một đặc trưng khác ở Thượng Hải là hàng nhái những thương hiệu cao cấp được bày bán công khai tại những khu vực du lịch. Hộp bút Monblanc này có giá bán 12 USD trong khi đồ xịn lên tới xấp xỉ cả nghìn USD.

Quế Lâm cổ kính

Tòa thành rêu phong và thanh tĩnh ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc.

Cung thành nằm ở phía nam của thành phố Quế Lâm, tỉnh Quảng Tây. Nơi đây khí hậu ấm áp, bốn phía đều là núi, cùng con sông Cung Thành tạo nên vẻ đẹp nên thơ. Đây là một khu công trình kiến trúc cổ được xây dựng từ năm 618, có hơn 1380 năm lịch sử. Nhìn từ trên cao, khu vực này tạo thành một vòng bát quái, nước bao quanh, trong xanh và đầy huyền bí.
Đây là nơi sinh sống chủ yếu của người dân tộc Dao, với những ngôi nhà cổ kính. Họ sinh hoạt giản dị với lối sống cổ xưa.
Các con phố trong thành rất sâu và dài. Đặt chân vào những con đường này, du khách ngay lập tức cảm nhận được sự mát mẻ, thanh tịnh.
Hoa viên của Hội quán Hồ Nam. Hội quán được xây dựng vào năm 1872, đời nhà Thanh với mục đích họp đồng hương. Nơi đây được xếp là một trong 4 hội quán được bảo lưu nguyên vẹn cho tới ngày nay.
Trước đây Cung thành có tên là Trà thành vì đây là một trong những khu trồng chè lớn của tỉnh Quảng Tây. Trong ảnh là chiếc ấm trà lớn trong hội quán Hồ Nam, một biểu tượng lịch sử của thành này.
Văn Miếu là một trong những di tích nổi tiếng trong thành. Bước vào Văn Miếu phải đi qua cây cầu Trạng Nguyên. Đây là cây cầu trước đây Khổng Tử từng đi qua. Văn Miếu yên tĩnh và cổ kính. Rất nhiều người đến đây thắp hương để cầu học vấn cho chính mình và con cái.
Võ Miếu, bên cạnh Văn Miếu, còn có tên là Quan Đế Miếu, xây dựng vào triều Minh, năm 1603. Đây là nơi thờ Quan Vũ cùng bốn vị anh hùng khác. Trong ảnh là chiếc chuông trong miếu nơi có thể mua những lá bùa màu hồng ghi tên gia đình hoặc chính mình.
Bùi Ngọc Anh
http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Anh/2008/06/3BA0396F/

Quế Lâm - Thiên đường nơi hạ giới

Nguyên soái Trần Nghị, có lúc làm bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc, từng nói đã tới Quế Lâm rồi thì cũng không cần mơ tới chốn thần tiên nữa ...
 
Ai đã một lần đến Quế Lâm đều bị choáng ngợp bởi phong cảnh thơ mộng nơi đây và không thể quên cảm giác thú vị khi rẽ sóng ngược dòng Ly Giang trong xanh bát ngát. Sự hiền hòa của dòng sông hòa quyện cùng phong cảnh hữu tình, nơi đây được coi như là “chốn bồng lai tiên cảnh”. Cảnh đẹp ở đây chỉ có thể nhìn và ngưỡng mộ chứ không thể tả. Trên bờ sông này có núi Phục Ba thờ Mã Viện, danh tướng Hán có tước hiệu Phục Ba Tướng Quân, người đã đánh bại cuộc nổi dậy của Hai Bà Trưng.

http://www.skydoor.net/Download?mode=photo&id=5967
 
Thành phố Quế Lâm nằm ở phía Đông Bắc khu tự trị dân tộc Choang, Quảng Tây (Trung Quốc), với tổng diện tích: 20.780 km2, dân số 4,95 triệu người. Quế Lâm nằm trong vùng bán nhiệt đới, khí hậu ấm và ẩm, nhiệt độ trung bình từ 17 – 21 độ C. Có các con sông lớn nằm trong hệ thống sông Chu, và Trường Giang là sông Ly, sông Tương, sông Lạc Thanh, sông Tầm, sông Tư. 

http://www.gxtourism.vn/upfiles/image/TitleImages/200812040411526661.JPG

Vào thời Nam Tống, danh tiếng “Non nước Quế Lâm đệ nhất thiên hạ” đã sớm nổi tiếng cả trong và ngoài nước, với non xanh, nước biếc, động lạ, đá kỳ, được người đời xưng là "tứ tuyệt". Bao quanh thành phố là tầng tầng lớp lớp núi non uốn lượn, trong thành phố có cảnh quan đặc sắc, phong cảnh non nước đầy sức quyến rũ ẩn hiện trong thành phố.

http://viettriduhoc.com/wp-content/uploads/2010/08/que-lam-1.jpg

Đến Quế Lâm, du khách không thể bỏ qua dòng Ly Giang thơ mộng. Tương truyền dòng Ly Giang là con sông thần: bình thường nước Ly Giang lúc nào cũng xanh biêng biếc, hiền hoà uốn lượn giữa lòng thành phố cổ kính với những dáng núi trầm mặc đứng soi gương. 

http://keytovietnam.com/images/tours/2010_05/288/Quelam.jpg

Ly Giang bắt nguồn từ huyện Hương An (phía Bắc Quế Lâm). Với chiều dài trên 430km, Ly Giang chảy qua nhiều vùng đất đai phì nhiêu của tỉnh Quảng Tây, như: Dương Sóc, Bình Lạc, Ngộ Châu…Khúc sông Ly từ Quế Lâm đi huyện Dương Sóc là 1 trong những khúc sông thơ mộng và kỳ ảo nhất. 


Nơi đây, phong cảnh kỳ vĩ với những núi đá lô xô có hình thù kỳ lạ và hàng chục hang động ăn xuyên qua lòng núi, như: hang Tựu Rồng, hang Sáo Sậy, hang Vương Miện…Đặc biệt là hang Sáo Sậy, đó là 1 hệ thống các hang ngầm ăn xuyên qua dãy núi đá vôi tạo ra 1 tuyến hang có chiều dài hàng km với những dòng sông ngầm huyền bí và những nhũ đá buông xuống như những bức rèm lung linh sắc màu huyền ảo. 

http://www.tour-dulich.com/Image/Image/Qu%E1%BA%BF%20l%C3%A2m%205.jpeg

Ngược dòng Ly Giang bằng thuyền máy, du khách thoả thích ngắm phong cảnh hữu tình. Ly Giang cũng xứng đáng được xếp là 1 trong những dòng sông sạch nhất thế giới: nước trong vắt, ngồi trên thuyền có thể nhìn rõ từng đàn cá tung tăng bơi lượn. Hai bên bờ sông, dân chúng ra tắm giặt đông vui. Trên bến tắm, khách du lịch nằm phơi nắng và vùng vẫy dưới dòng nước trong xanh. Đâu đó, ta cũng có thể bắt gặp những lão ngư ngồi trầm ngâm bó gối trên chiếc thuyền độc mộc với chiếc cần câu bất động trên tay.

Núi vòi voi là biểu tượng của Quế Lâm
Đến Quế Lâm, du khách cũng sẽ bị cám dỗ bởi thú vui mua sắm. Hàng hoá ở Quế Lâm dồi dào và đa dạng, thường “xịn” và rẻ hơn ở nơi khác. Du khách muốn mua quà lưu niệm, buổi tối nên thả bộ trên những tuyến phố dành cho người đi bộ và những khu chợ đêm luôn kín đặc người. Đến khu chợ đêm, muốn mua thức gì cũng có: từ vàng bạc đá quý cho tới con thú nhồi bông tí tẹo xinh xắn. Những chiếc bát cổ, hũ cổ, chiếc tẩu bịt vàng, bạc mà người bán hàng cam đoan có từ thời Hán, đời Đường đến những sắc phong bằng lụa thời Khang Hy…giá từ vài chục tệ đến dăm, ba ngàn tệ, thậm chí chục vạn tệ.

Thành phố Quế Lâm không nhiều nhà cao tầng và hiện đại như thành phố trẻ Nam Ninh, nhưng ở đây, du khách có thể bắt gặp những nét kiến trúc độc đáo của nhiều thời đại: đập Linh – con đập do Tần Thuỷ Hoàng xây dựng hiện vẫn còn đứng sừng sững trên dòng sông Ly. Khu nhà của Tưởng Giới Thạch và Tống Mỹ Linh dường như vẫn còn nguyên vẹn, giống như thời vợ chồng Tưởng Giới Thạch còn sống. Khu vui chơi Lạc Mãn Địa, công viên Ngũ Sơn với toà tháp Ngũ Phúc Lâm Môn kỳ vĩ…

Quế Lâm là rừng quế. Người dân bản địa bảo rằng: nơi đây xưa là rừng quế bạt ngàn. Mỗi khi mùa xuân về, hương hoa quế thơm ngát cả một vùng. Gió đưa hương quế đi xa hàng ngàn dặm. Ngày nay, cây quế được trồng nhiều ở những khu công viên, những khu rừng sinh thái bao quanh thành phố. Bây giờ đã qua mùa xuân. Mùa hạ đến, cây quế bắt đầu đơm trái, nhưng hương hoa quế vẫn còn phảng phất giữa đất trời Quế Lâm làm xao lòng du khách khi đặt chân tới nơi đây. 

http://bee.net.vn/dataimages/200909/original/images123817_ong-van-trang.jpg
Bác du ngoạn trên sông Ly trong chuyến thăm lại Quế Lâm tháng 5/1961

Hãy một lần tới Quế Lâm, một lần ngồi trên thuyền rẽ sóng ngược dòng Ly Giang huyền thoại, bạn sẽ cảm nhận được ước mơ của hạnh phúc đời người.

Cảnh đẹp bồng lai ở núi Lãng Sơn

Núi Lãng Sơn (Langshan) nằm ở tỉnh Hồ Nam (Hunan) là di sản thiên nhiên của Trung Quốc với cảnh đẹp kỳ vĩ của những mỏm đá vôi hình thù độc đáo, rừng cây và thung lũng tươi đẹp bao quanh. Du khách có thể trèo lên đỉnh núi cao nhất, ngắm biển mây trập trùng phía dưới như thể chốn bồng lai tiên cảnh. Ảnh trên China.org.



Hồ Nam

Trung Quốc với những công trình cổ kính, thâm trầm.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
Thư viện Nhạc Lộc, nơi Khổng Tử từng dạy học.
Năm 1926 mở rộng thành trường Đại học Hồ Nam.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
Đường lên núi Nhạc Lộc, có thể chạy xe hơi một mạch lên đến đỉnh.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
"Ai Wan Tinh", Tình Muộn Đình, nằm trên núi.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
Ở lưng chừng núi có một cái hồ đẹp.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
Hồ cá, nước trong veo, đàn cá nhiều sắc màu.
Ho Nam, hoi tho pho - nui
Đại lộ thẳng vào quảng trường Đông Phương Hồng.